Tổng tài tội ác tày trời – P2.C7

 Chương 7: Dưỡng phụ gọi đến.

Edit: Ngựa Rùa Bò.

Beta: Mèo Sâu Bự.

 

Ban đêm, hoa lệ mà yên tĩnh, vườn hoa nhỏ của Bạc Tuyết bảo như cũ được ngọn đèn chiếu sáng, nơi này khác với vườn Ngọc Sơn Bạc Tuyết rộng lớn kia, nơi đó mênh mông vô bờ như thế giới băng tuyết, cho dù là giữa hè cũng có cảm giác thanh lương ( thanh cao + thê lương).

Vườn hoa nhỏ này có bách hoa, thậm chí vài loại hoa quý hiếm cũng nhận định tìm được trong đấy, mà hạ nhân của Bạc Tuyết bảo chính là thu nhập các loại hoa tươi ở trong vườn này, dùng để chế các loại hương thơm trân quý.

Ánh trăng thản nhiên chiếu lên hai thân ảnh trên ghế trong hoa viên, có vẻ càng thêm mĩ lệ, nam anh tuấn, nữ mềm mại.

“ Tiểu Mạch Khê, ta cảm thấy được nơi này không thích hợp với ngươi.” Thánh Trạch nhẹ giọng nói.

Sau tiệc sinh nhật, hắn không cùng khách khứa ra về, bởi vì hắn luôn luôn nảy sinh một loại cảm giác quái dị.

Dưới ánh trăng, khuân mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê sáng tỏ, nàng nhẹ nhàng cười, nghiêng đầu, “ Bị dưỡng phụ ta dọa đến sợ?”

“ Dọa đến sợ?”

Thánh Trạch nhún vai, tuy chính xác có điểm như thế thật, nhưng không đến mức ở trước mặt nữ nhân mình yêu mến mà thừa nhận điểm ấy, “ Ta chỉ là cảm thấy dưỡng phụ của ngươi rất quái lạ, nhất là ánh mắt hắn nhìn ngươi.”

Nói tới đây, hắn dừng một chút, vầng trán nổi lên một tia ngần ngại.

Mạch Khê lẳng lặng nhìn hắn, mâu quang xinh đẹp long lanh như có nước, không thúc giục, chính là kiên nhẫn chờ đợi hắn tiếp tục nói tiếp.

Thánh Trạch thấy thế, liếm liếm môi, không giấu diếm nói: “ Ánh mắt hắn nhìn ngươi giống như là ánh mắt đang nhìn nữ nhân!”

Mạch Khê nao nao, trong lòng, một cảm giác khác thường nhẹ nhàng lướt qua, rất nhanh trấn an, môi đẹp gợn sóng, “ Thánh Trạch, ta vốn là nữ nhân mà, từ hôm nay trở đi ta chính là người trưởng thành, không lẽ ngươi còn coi ta là nữ hài tử sao?

Thánh Trạch thở dài, đưa hai tay cố định vai nàng, sắc mặt trịnh trọng nhìn nàng, “ Tiểu Mạch Khê, ngươi luôn luôn thông minh, hắn là biết ta đang nói cái gì. Ánh mắt của dưỡng phụ nhìn về phía ngươi, chính là ý muốn chiếm đoạt! Ta là nam nhân, tự nhiên hiểu được hàm ý của loại ánh mắt này, đó là nam nhân muốn chiếm đoạt nữ nhân! Tựa như dã thú đối với con mồi theo bản năng nguyên thủy mà chiềm đoạt!”

Nụ cười Mạch Khê tắt trên môi, tuy rằng nàng ít nhiều cảm giác dưỡng phụ có chút quái dị, nhưng không nghĩ Thánh Trạch là tưởng tượng như vậy, “ Thánh Trạch ngươi nói cái gì vậy? Người là dưỡng phụ của ta, là phụ thân nhận nuôi, đem ta nuôi lớn, như thế nào lại bị một người hình dung thành xấu như vậy?”

“ Tiểu Mạch Khê, ta thật sự lo lắng…”

“ Thánh Trạch, ngươi không cần nghĩ về người như vậy, người là ân nhân của ta, nếu không có người, ta có thể đã sớm không tồn tại trên thế giới này, cho nên ở trong lòng ta, dưỡng phụ là người tốt, cả đời này ta sẽ tôn trọng người, báo đáp người.” Mạch Khê nhẹ giọng đánh gãy lời của hắn, trên trán hiện ra vẻ bất mãn.

Thánh Trạch vội vàng từ bỏ, thở dài, bàn tay to ấm áp nhẹ nhàng nâng khuân mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê lên

“ Nha đầu ngốc, ta chính là rất sợ mất đi ngươi.”

Mạch Khê nhẹ nhàng nhíu mi, thản nhiên cười phá bỏ mi gian bất mãn, môi anh đào nhẹ nhàng hé ra, hai mà hồng hào xinh đẹp.

Nàng không nói gì, lông mi thật dài hơi run run, đem cặp mắt xinh đẹp kia che đi, hơi thở của nàng phập phồng, đẹp không sao tả xiết, làm tâm Thánh Trạch lay động

“ Tiểu Mạch Khê”

Thánh Trạch đưa tay, nâng cằm của nàng lên, để nàng nhìn hắn, thanh âm ôn như dưới bóng đêm có chút thương tâm, “ Biết không, trong lòng ta ngươi rất quan  trọng, ta chưa từng nghĩ sẽ yêu thương người chỉ mới mười tám tuổi, lúc ngươi cười, lúc ngươi lo âu, thậm chí lúc ngươi tức giận đều làm ta mê muội, ta chưa từng biết một hài tử nào đẹp như vậy, đẹp đến câu dẫn thần thánh, người ta nhớ mong ngày đêm là ngươi, nguyên nhân chính là ta đã yêu ngươi, cho nên mới càng sợ mất đi ngươi, hiểu chưa?”

Mạch Khê trong mắt hơn một phần là cảm động, con ngươi trong suốt thật đẹp, nhẹ nhàng gật đầu một cái, nhu thuận đến cực điểm.

Thánh Trạch mê muội ngắm nàng, ở dưới ánh trăng, khuân mặt nhỏ nhắn của nàng được chiếu rọi càng thêm đáng yêu, hơi thở xinh đẹp mang mùi hoa nhẹ của bản thân nàng, hết thảy tất cả đều là tốt đẹp, đến nỗi hắn cũng muốn hưởng lợi một ít.

Trong mắt hắn, Mạch Khê mười tám tuổi là kết hợp của thiên sứ cùng ma quỷ, làm kẻ khác thương tiếc không thôi, đồng thời cũng sinh ra…

Ánh mắt nàng dần dần xảy rat hay đổi, chậm rãi phủ sương mờ, bạc môi của nam nhân dần dần kề sát vào đôi môi tràn ngập mùi hoa.

Ngay lập tức, thời điểm môi sắp kề môi, trong mắt Mạch Khê xẹt qua một thoáng xa lạ kháng cự, đột nhiên đẩy hắn ra, hơi thở có chút dồn dập.

“ Tiểu Mạch Khê…” Trong mắt Thánh Trạch hiện một thoáng kinh ngạc, một tia bị thương làn tràn thực tế ở mâu gian.

“ Thánh Trạch, thực xin lỗi, ta không có quen…” Mạch Khê xấu hổ nói, Thánh Trạch muốn hôn nàng sao?

Thánh Trạch nhìn chăm chú nàng, nhẹ vỗ về khuân mặt nhỏ nhắn của nàng, “ Tiểu Mạch Khê, ta là bạn trai của ngươi, ngươi không quen, mới phải tập a.”

Thấy loại bộ dáng cự tuyệt này của nàng, hắn vừa thất vọng vừa cao hứng. Cao hứng chính là Mạch Khê đơn thuần không có kinh nghiệm yêu đương gì, thậm chí còn chưa có nụ hôn đầu ngây ngô, thất vọng chính là, trong lòng Mạch Khê, đối với bạn trai là hắn chưa hoàn toàn chấp nhận.

“ Thực xin lỗi Thánh Trạch” Mạch Khê cảm thấy cực kỳ ngại, trong lòng nổi lên áy náy

“ Tiểu Mạch Khê, ngươi yêu ta đúng không? Hoặc là ta hỏi, ngươi có yêu ta không?”

Thánh Trạch bức thiết muốn đi đến đáp án, bởi vì cả quá trình theo đuổi Mạch Khê đều là hắn chủ động, hắn thực sự muốn hiểu tâm tư Mạch Khê.

Mạch Khê tựa hồ bị hắn hỏi đột ngột, cắn môi, một lúc sau, vừa muốn nói cái gì đó, lại bị tiếng bước chân không xa đánh gãy, ánh trăng chiếu ra thân ảnh quản gia Hàn Á, nhìn thấy hai người thân mật như vậy, hơi giật mình một chút.

Mạch Khê ngay sau đó tránh được câu hỏi của Thánh Trạch, đứng dậy, vẻ mặt có chút kích động.

Quản gia Hàn Á âm thầm thở dài một hơi, không bình luận gì, chỉ hơi hơi hạ thấp người, “ Mạch Khê tiểu thư, Lôi tiên sinh muốn gặp người, đi theo ta.”

Trong lòng Mạch Khê không tự chủ được, “ lộp bộp” một chút, hơn nửa ngày mới phản ứng.

Thánh Trạch thấy thế cũng đứng dậy, ngay sau đó lại bị quản gia Hàn Á chặn lại, “ Thời gian không còn sớm, Thánh Trạch thiếu gia cũng nên về nhà nghỉ ngơi.”

Hàn Á lộ lãnh đạm, trong giọng nói lộ rõ ràng ý muốn đuổi khéo khách.

Thánh Trạch nhíu mày.

“ Thánh Trạch, thật sự đã khuya, ngươi về đi.” Mạch Khê nhẹ giọng nói.

“ Nhưng là…”

“ Mạch Khê tiểu thư, Lôi tiên sinh không thích đông người, không cần làm ngài mất hứng.” quản gia Hàn Á nhẹ giọng nhắc bên tai Mạch Khê.

Mạch Khê vội vàng nhìn Thánh Trạch, “ Ta không sao, mai gặp đi”, liền theo quản gia đi xa.

Thánh Trạch ánh mắt mất hút trong đêm khuya.

_ phân cách tuyến hoa lệ_

Tòa thành, đã tràn ngập hương vị khó nói.

Mạch Khê cước bộ theo sau quản gia từng bước hướng lên đỉnh cao nhất của tòa thành, đứng ở cửa phòng mới phát hiện, đây chính là nơi nàng mười bốn tuổi đã tới, là nơi nàng tận mắt chứng kiên một màn máu!

Quản gia đẩy cửa phòng, nơi này vẫn rộng như vậy, đại sảnh xa hoa lạnh lùng, chỉ thấy quản gia đi đên lối vào, cung kính nói, “ Lôi tiên sinh, Mạch Khê tiểu thư đã đến.”

Bên trong gian phòng không có thanh âm gì vang lên, trong không khí chỉ vang lên tiếng bước chân của Hàn Á, ông liền đi tới bên người Mạch Khê, nhẹ giọng nói “ Vào đi thôi, Lôi tiên sinh đang đợi người.”

Nói xong liền rời khỏi phòng, cũng tiện tay đem cửa lớn đóng lại.

Thời gian theo không gian rộng như vậy chảy xuôi, gương mặt Mạch Khê xẹt qua một tia lãnh ý, lòng nàng cao thấp nhảy không ngừng, từng bước một hướng tới bên trong phòng.

Cửa phòng mở hé, ánh sáng bên trong thực u ám, ngay cả ngọn đèn thạch anh ở đại sảnh cũng chỉ tỏa ra vầng sáng mơ hồ. Mạch Khê đứng ở cửa, nâng tay, lại thật lâu buông xuống, ban đêm như vậy, nàng tựa hồ như cũ ngửi được mùi máu tươi như mười bốn tuổi năm ấy.

“ Vào đi.”

Một đạo thanh âm trầm thấp từ bên trong gian phòng truyền đến, cúi đầu, như tảng đá nặng rơi thẳng vào tâm Mạch Khê đang do dự, như là đã sớm biết nàng đứng ở đó, ra mệnh lệnh không cho làm trái.

Âm thanh lạnh như băng dừng ở bên tai Mạch Khê như là thanh âm may quỷ, lòng nàng có chút khẩn trương, dù sao cũng chưa bao giờ gặp dưỡng phụ một mình, theo bản năng cắn môi, ngón tay đột nhiên rất nhanh chậm rãi buông ra ngay sau đó, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.

Phòng lớn hơn cả tưởng tượng của Mạch Khê, ánh sáng ám sắc chiếu ra xa hoa bên trong, màu chủ đạo toàn là gam lạnh, bất đồng với sắc cung đình của tòa thành, trong kk tràn ngập hơi thở lạnh lùng của nam nhân, làm kẻ khác ít nhiều có cảm giác ngạt thở.

“ Oành_”

Cửa phòng tự động đóng lại sau lưng Mạch Khê, nàng theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa tự động khóa, tâm nàng trong nháy mắt cũng “oành” một tiếng.

17 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P2.C7

  1. oa, ngay hom nay duoc doc 2 chap.mong. mong chap moi~~~i, nhanh len ss, canh sau hua hen rat hap dan. cam on ss nhieu vi da bo thoi gian, cong suc de post truyen^^

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s