Tổng tài tội ác tày trời – P2.C11.3

Chương 11.3: Đồ mi chi đêm

Edit: Ngựa Rùa Bò

Beta: Mèo Sâu Bự

Không khí trong phòng nghỉ rất quái dị, có chút ám muội, thậm chí có chút thối nát.

Thân mình nhỏ xinh mềm mại đáng yêu của Mạch Khê từ trong lòng mấy đại nam nhân đưa qua kéo lại, hơi thở thanh thuần cùng thân mình đầy đặn hoàn toàn gây chiến tranh cho các đại nam nhân, thậm chí là điên cuồng.

“Tiểu Sweartheart, chúng ta tôn trọng lựa chọn của ngươi, hoặc là để chúng ta một đám ngoạn hoặc là chúng ta mời thêm cùng nhau ngoạn, thế nào? Loại lựa chọn này chỉ ngươi mới có quyền nga.” Bản tính sắc lang của Henry hoàn toàn bại lộ, ngay cả nói chuyện cũng trở nên cực độ rõ ràng không che lấp.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê cơ hồ không còn chút huyết sắc, ngón tay không    ngừng run rẩy, tuy nói rằng từ nhỏ nàng đã trải qua loại tình hình này, nhưng dù sao cũng chỉ đối mặt với một người, hiện tại cả mấy nam nhân…

Nàng theo bản năng nhìn về phía đạo diễn, sắc mặt đạo diễn có vẻ hơi xấu hổ, lập tức nói, “Mạch Khê a, người không phải thích ca hát cùng quay chụp sao? Bọn hắn chính là nhân vật có tiền đồ, đêm nay hầu hạ bọn họ cho tốt, tiền đồ của ngươi nhất định sẽ vô tận, không cần giận dỗi, ngôi sao không phải là từng bước tiến tới ư?”

Con ngươi Mạch Khê cơ hồ cũng có thể chìm trong nước, nàng chưa từng cảm thấy tuyệt vọng hơn thế này, cuối cùng lại một lần nữa đem ánh mắt dừng ở trên người Lôi Dận.

Mâu quang điềm đạm đáng kêu rõ ràng xin giúp đỡ, nhưng mà Lôi Dận như cũ,ôn nhu thưởng thức rượu vang, không chút để ý nàng bị vây bên trong, không chút để ý đến ánh mắt xin giúp đỡ của nàng.

Lòng của nàng rớt xuống…

“Tiểu Sweartheart, ngươi yên tâm, ta cam đoan sẽ ôn nhu, sẽ làm ngươi dục tiên dục tử…” Henry hoàn toàn đem nàng khống chế, bàn tay tham lam vuốt ve khuôn mặt của nàng, thậm chí khẩn cấp nâng miệng muốn tiến lên.

“Ba!!!” trong không khí đột nhiên vang lên thanh âm thanh thuý đem phần thối nát đánh tan.

Tất cả mọi người ngây ngẩn, nhóm ngôi sao đột nhiên trợn to mắt nhìn một màn trước mắt…

Henry cũng ngây ngẩn cả người, mặt của hắn rõ ràng còn dấu ấn một bàn tay….

Tát hắn một cái cũng không phải ai khác, chính là người bị bọn hắn xem là tiểu bạch thỏ,Mạch Khê!

Chỉ thấy sợ hãi trong mắt đẹp của nàng hoàn toàn bị một cỗ tử khí lật đổ, vẻ mặt giận dữ gần có thể giết người, hung tọn nhìn chằm chằm Lôi Dận, tựa như tiểu con báo bị chọc giận.

Một bên Lôi Dận không chút để ý nhìn thấy hết thảy, bên môi hơi hơi gợn lên nhưng không dễ dàng bị phát giác…

Henry ngây ngốc đã lâu trợn to mắt nhìn Mạch Khê, vừa rồi trong nháy mắt, hắn thế mà lại bị tia tức giận trong mắt Mạch Khê làm kinh sợ, chỉ ngay sau đó liền phản ứng lại, thẹn quá hóa giận đột nhiên đứng dậy.

“Thối nha đầu, ngươi cho mình là đồ vật cao quý ? Ở trước mặt ta giả vờ thanh thuần? Hảo, ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt phải không? Ta hiện tại lập tức muốn ngươi, các ngươi…” Hắn quay đầu nhìn về phía mấy nam nhân khác, “Không phải rất muốn nếm thử hương vị tiểu bạch thỏ sao? Cùng tiến lên. Thối di tử, đêm nay không đem ta hầu hạ thích cũng đừng hòng rời đi!”

Nói xong, liền tiến về phía Mạch Khê, mặt khác mấy đại nam nhân phát rả tiếng cười dữ tợn, cũng hướng về Mạch Khê đứng lên.

“Cô bé,bộ dáng ngươi thực ngọt, trước hết cho ta thưởng thức…” Người da đen sớm đã không kìm nén được, duỗi tay ra, sau đó liền phát ra thanh âm sói tru…

Nguyên lai, Mạch Khê đã hung hăng cắn vào tay hắn, cả người dường như linh hoạt hơn.

Người da đen một phen đau đớn rụt tay lại, chứng kiến mu bàn tay còn rõ dấu răng cùng máu tươi thì giận tím mặt…

“Mẹ nó, thối di tử, dám cắn ta?” Nói xong,hung hăng giơ cánh tay lên.

Mạch Khê cả kinh đột nhiên nhắm mắt lại.

“Dừng tay” Thanh âm của nam nhân trầm thấp mơ hồ bọc trong tức giận. Tất cả mọi người dừng động tác, người da đen giơ cao cánh tay lên sắp đánh xuống cũng đột nhiên dừng lại.

Mạch Khê như là mơ mở mắt, theo bản năng nhìn về phía dưỡng phụ, đã thấy người mở miệng chính là người đứng cạnh dưỡng phụ – Phí Dạ.

Biểu cảm của Phí Dạ rất khó coi, mi mắt lộ băng khí làm kẻ khác sợ hãi, người da đen thân mình run lên, vội vàng buông tay.

Bọn họ đều biết, lời của Phí Dạ tiên sinh chính là lời của Lôi tiên sinh, mà lời của Lôi tiên sinh thì không ai dám coi thường.

Không khí dị thường im lặng, thậm chí là kim rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe được thanh âm.

Lôi Dận nhìn thoáng qua Phí Dạ, như muốn nói điều gì.

Ánh mắt Phí Dạ đột nhiên run lên một cái, lập tức hơi hơi hạ thấp người, nói nhỏ,”Lôi tiên sinh, người xem…”

Trong phòng nghỉ, tiếng hít thở cũng trầm trọng hơn.

Lôi Dận đem ánh mắt thu hồi, lại nhìn về phía Mạch Khê, trên mặt vẫn rất tự nhiên, ngay sau đó, đem chén rượu trong tay đặt xuống.

“Các vị là tới tìm thú vui, trước mắt bao người lại làm như vậy…” Hắn kéo dài thanh âm, tiếng nói như cũ bảng lãnh, “… Không được tốt cho lắm?” Thanh âm quyền uy không nhanh không chậm, nhưng lại làm kẻ khác không khó nghe ra ý ngăn cản.

Mấy nam nhân nhanh chóng buông lỏng tay, Henry ném Mạch Khê qua một bên, “Hôm nay nếu Lôi tiên sinh không mở miệng, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, thối di tử, không chuẩn bị tốt thì đừng vào đây!”

Lòng tuyệt vọng đang buộc chặt của Mạch Khê rốt cục lơi lỏng buông xuống, gắt gao cắn môi.

Đạo diễn thấy thế, vội vàng tiến lên cười làm lành, lại nói khẽ với Mạch Khê, “Còn không mau tiến lên cảm ơn Lôi tiên sinh, nếu không có ngài, đêm nay ngươi không dễ dàng đi ra ngoài như vậy!”

Mạch Khê nuốt nước miếng một chút, theo bản năng nhìn về phía dưỡng phụ, nhìn thấy hắn không có chút biểu tình…

Muốn nàng cảm tạ hắn? So với bọn họ, hắn còn ma quỷ hơn…

“Thối di tử, còn không tiến lên? Ngươi còn muốn sinh tội với cả Lôi tiên sinh?”Henry một tay kéo mạnh Mạch Khê đến trước mặt Lôi Dận.

Làm Mạch khê đau đến nhíu mày cũng không dám hừ một tiếng…

Vừa rồi, hắn trúng một cái tát, chắc hẳn không có chỗ phát tiết đây.

Trọng tâm Mạch Khê mất di, nàng cả kinh muốn đứng dậy.

Rồi đột nhiên ngã vào trong lòng Lôi Dận, mùi hương quen thuộc trên người dưỡng phụ nhè nhẹ từng đợt vây lấy nàng, bởi vì va đập sinh ra đau đớn, trong lúc đó nhất thời không thể đứng lên.

Thân mình nhỏ xinh hoàn toàn bị thân ảnh cao lớn của Lôi Dận bao phủ, thậm chí …Váy đen trên nàng có chút rời rạc, ánh mắt của nam nhân hơi hơi hạ xuống liền có thể thấy rõ khe rãnh trước ngực nàng, thân mình đẫy đà mềm mại của nàng dán chặt tai chân thon dài của Lôi Dận, Mạch Khê có thể cảm nhận được lực rắn chắc từ hai chân truyền đến…

Henry thấy thế xong, hoảng sợ, chính hắn đẩy làm mạo phạm đến Lôi Dận, vội vàng nói, “Lôi tiên sinh, thực xin lỗi, xú nha đầu này còn nhỏ…”

“Các vị…” Lôi Dận băng lãnh mở miệng, mặc kệ lời nói của Henry, không có ý định cũng không thèm để ý đến lông mày kẻ đen của nàng nổi lên bộ dáng đau đớn, ngược lại hắn tao nhã cầm chén rượu lên, uống một ngụm, nói “Ta tuyển người!”

“Các ngươi đều lại đây” Henry ha ha cười, “Những ai được Lôi tiên sinh nhìn trúng đều là phúc khí của các nàng, đến hảo hảo cho Lôi tiên sinh nhìn xem, đêm nay xem ai may mắn hơn, được Lôi tiên sinh nhìn trúng.”

Nhóm nữ ngôi sao như ong thấy mật, xúm nhau đi tới phía trước, tuy không dám ngang nhiên tiến lên nhưng cả đám đều ở trước mặt Lôi Dận khoe khoang sắc đẹp.

Khó được lúc Lôi tiên sinh hứng thú như vậy, các nàng tự nhiên không thể buông tay cho cơ hội tuyệt hảo này!

Mạch Khê trừng lớn mắt nhìn đám nữ nhân, hạ mắt nhìn về phía dưỡng phụ, cũng chỉ nhìn thấy cái cằm nghiêm túc của dưỡng phụ, độ cong hoàn mỹ.

Chẳng lẽ… Dưỡng phụ cũng thích mấy ngôi sao này? Không khác các nam nhân kia?

Không biết vì sao, lòng lướt qua cảm giác xa lạ… Rất khó chịu…

Trong lúc đó thân thể nhất thời trơ lại, không động đậy.

Thân mình Lôi Dận dong lười dựa vào trên ghế salon, mâu quang sau kính râm chỉ là lạnh như băng, cả khóe môi cũng mơ hồ mang hàn ý…

Nhóm nữ ngôi sao nín thở, thậm chí bắt đầu chen lấn xô đẩy, dường như sợ Lôi Dận nhìn không tới.

Tâm Mạch Khê rét lạnh…

Đây gọi là các ngôi sao ư? Hiện tại bộ dáng các nàng đâu có giống lúc trên tivi?

Lôi Dận im lặng nhìn mặt các nàng, nâng tay, tuỳ tiện chỉ tay một cái…

“Ngươi”

Hắn chỉ một ngôi sao hướng đó, làm nàng đột nhiên hết sức kinh hỉ, lại chỉ hai ngôi sao khác, “Ngươi, còn có ngươi! Ba người các ngươi!”

Ba nữ ngôi sao mừng như điên, chỉ thiếu mỗi rơi lệ cảm động, mặt khác nhóm ngôi sao kia vẻ mặt thất vọng, ghen tị nhìn ba người may mắn.

Kỳ Á thấy thế xong, cười cười, không thể không giơ lên ngón cái, “Thể lực Lôi tiên sinh thật tốt, ba người các ngươi cần phải hảo hảo hầu Lôi tiên sinh.”

Tâm hồn thiếu nữ của ba ngôi sao đã bắt đầu dâng lên, tuy rằng Lôi tiên sinh lạnh tới cực điểm, chỉ có thể cùng nam nhân một đêm xuân, cho dù được cái gì cũng không đáng, bất quá hắn là Lôi tiên sinh, các nàng được đến làm sao chỉ muốn vật chất? (Được voi đòi tiên =.=)

Mặt khác mấy nam nhân kia cũng cười, sôi nổi vuốt mông ngựa (ý nói tranh thủ nịnh hót)

Lôi Dận đặt chén rượu xuống, cũng không biến sắc, nói “Sai, là bốn!”

“A?” Mọi người khó hiểu hết sức, Lôi Dận lại nhìn về Mạch Khê trong lòng, bàn tay to đặt lên đầu nàng, như là vuốt ve tiểu sủng vật, lạnh như băng mở miệng, “Còn có nàng! ”

Thân mình Mạch Khê đột nhiên run lên, trợn to mắt nhìn dưỡng phụ.

Phí Dạ nhíu nhíu mày một chút…

Đám của Henry đưa mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau, Kỳ Á cẩn thận mở miệng, “Lôi tiên sinh, nàng chỉ là một người mới, sao có thể có kinh nghiệm? Nàng ngốc như vậy, sợ không mang cho Lôi tiên sinh niềm vui, người hay là đổi kẻ khác?”

Lời của hắn vừa nói xong, Lôi Dận nhìn về phía đạo diễn, hỏi một câu hỏi ngoài ý muốn, “Tiểu nha đầu này là ngươi tìm tới?”

Đạo diễn giật mình sửng sốt một chút, sự thản nhiên của Lôi tiên sinh làm hắn nghiền ngẫm không ra những lời này tột cùng có ý gì, chỉ đảo mắt tưởng tượng, nếu Lôi tiên sinh chỉ Mạch Khê, như vậy là chọn trúng nàng, liền cười làm lành, “Là, Lôi tiên sinh, nàng kêu Mạch Khê, tiểu cô nương này có thiên phú trên phương diện ca hát, là ta giới thiệu nàng tới nơi này học hỏi một chút, nàng tưởng cứ như vậy tiến vào giải trí thôi…” nói tới đây, hắn không dám nói tiếp nữa, bởi cảm giác một tia lạnh lẽo mơ hồ chạy dọc cột sống.

Lôi Dận giữ im lặng nhìn đạo diễn, khóe môi nhếch lên độ cong lạnh như băng khó nắm bắt… Thẳng đến khi toàn thân không được tự nhiên mới thản nhiên mở miệng,”Tốt lắm!”

Đạo diễn đột nhiên động đậy, nở nụ cười, “Lôi tiên sinh thích là liền có, Mạch Khê…” Hắn vội vàng ném cho Mạch Khê một ánh mắt, “hảo hảo hầu hạ Lôi tiên sinh, đại vận của ngươi sẽ tới…”

“Không…” Mạch Khê lui thân mình về phía sau, như là gặp may quỷ nhìn Lôi Dận!Không thể làm như vậy! Hắn là dưỡng phụ của nàng, như thế nào kêu nàng cùng các ngôi sao kia hầu hạ hắn?!

“Mấy người các ngươi lưu lại, những người khác đều lui ra.” Đối với vẻ mặt sợ hãi

của Mạch Khê, Lôi Dận cũng không để ý nhiều, ngược lại hạ một câu mệnh lệnh.

Một đám ngôi sao mau mau rời đi, lưu luyến nhìn Lôi Dận một lần cuối cùng, lưu lại có đạo diễn cùng mấy nam nhân nhóm Henry, Mạch Khê cùng ba ngôi sao.

Henry như chờ tin tốt lành, đã thấy Lôi Dận chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn đột nhiên tràn ngập hàn khí nguy hiểm.

15 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P2.C11.3

  1. ui, doc ko da, doc hung phan dat dao thi bi cat, ss nhan tam qua, huc, huc, nhung ma ss con ban hoc, phai kien nhan cho tiep vay. thak ss. anh LD ni ma quai va am hiem the nao i, hoi hop wa!!!!!!!!!!!!!

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s