Tổng tài tội ác tày trời – P2.C13

Chương 13: Cấm luân


Edit: Ngựa Rùa Bò

Làm cho Mạch Khê một hồi chấn động, lục phủ ngũ tạng đều đã bị xáo trộn, gian nan ngẩng đầu, lại nhìn thấy thân thể không hề che dấu của dưỡng phụ. Bọt nước chậm rãi chảy dọc theo ngực rộng rãi của Lôi Dận, rồi chảy tiếp xuống hai chân thon dài như người mẫu kia, hoàn toàn tôn lên dáng hình cương nghị như thiên thần…

“Dưỡng, dưỡng phụ… Ta sai rồi… Ta biết sai rồi…” Mạch Khê cả kinh.

Nàng không biết chắc chắn dưỡng phụ muốn cái gì? Tuy rằng nàng hiểu được một chút sự tình nhưng dù sao, nàng cũng chỉ mười tám tuổi.

“Muốn tiến vào giới giải trí nên học theo các nữ nhân kia!”

Lôi Dận một phen bắt lấy nàng, thân hình cao lớn đặt lên thân hình phát run của nàng, làm nàng không thể đào thoát nửa bước.

“Biết các nàng vì cái gì làm như vậy không?” Muốn giải thích cho nàng cái gọi là ham muốn vật chất không từ thủ đoạn! Nhưng càng tiếp tục càng trực tiếp kích thích dục niệm trong lòng Lôi Dận, hắn cho tới bây giờ cũng không phải người cao thượng.

Đại não Mạch Khê đã trống rỗng, nàng sắp mất đi hô hấp, nhìn cặp mắt xanh lục sâu thẳm cơ hồ không thấy đáy, ánh mắt sắc bén cùng dục vọng trắng trợn không chút nào che lấp, làm nàng càng thêm sợ hãi.

“Các nàng chính mình phô bày bởi đang tìm kim chủ! Không có kim chủ, tiền đồ của các nàng nửa bước cũng khó đi!”

Vài sợi tóc đen của Lôi Dận dính trên trán, chiếc mũi cao thẳng tao nhã, bạc môi tuyệt mĩ kiên nghị hơi hơi mỉm cười lạnh như băng, “Nguyên lai Khê nhi của ta cũng có giao du với kẻ xấu để học đòi, như vậy người làm dưỡng phụ như ta đây cũng nên hảo thành toàn mới được!”

“Không…”

“Đêm nay đem ta hầu hạ cho tốt…” Ngữ khí của Lôi Dận cực độ lạnh băng, bàn tay to nhiệt tình như có lửa chui vào bên trong quần áo của Mạch Khê, “Một là ngươi có thể báo đáp mười năm dưỡng dục của ta, ân, hai là kim chủ đảm nhận ngươi chỉ có thể là ta!” Quá mức lộ liễu!  Ngôn ngữ tự tin làm kẻ khác kinh hãi, như một mũi tên bắn thẳng xuyên qua tâm Mạch Khê.

“Dưỡng phụ, van cầu ngươi… Không thể như vậy…” Mạch Khê thật muốn quỳ xuống trước hắn, đáng tiếc bị hắn đặt ở trên giường không thể động đậy.

“Không thể? Ta liền cố tình biến nó thành có thể!”

Mâu quang băng lãnh của Lôi Dận như sắp ăn thịt người.

“Trong người ngươi quả nhiên chảy dòng máu thấp hèn, từ nhỏ đã yêu thích những thứ thấp hèn như vậy, ngươi đã muốn vào cái vòng hoan ái luẩn quẩn này, ta đây cho ngươi xem vòng luẩn quẩn đó ghê tởm như thế nào?!” (thực ngược mà =”= câu này cũng khá khó hiểu nhưng sau này sẽ rõ các nàng ạ)

Bàn tay to không kiên nhẫn nắm lấy hai tay Mạch Khê đang giãy dụa, hắn chôn đầu vào cổ nàng, hơi thở dịu dàng nóng bỏng phả vào da thịt nàng, thực ngứa. Một bàn tay khác tìm đến thứ trắng nõn như tuyết trước ngực của nàng, không chút nào thương tiếc.

“Không cần…”

Mạch Khê không hiểu vì sao dưỡng phụ lại nói như vậy, cũng không khó cảm nhận được nguy hiểm cùng tức giận của hắn, “Dưỡng phụ… Dừng lại, không muốn!”

Nàng bị dọa ngốc, khinh bỉ nhìn một màn trước mắt.

“Dừng?”

Trên  môi Lôi Dận buông ra nụ cười băng lãnh, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê, trong đầu lại thấy hai má đẹp của nữ nhân kia, mâu quang đột nhiên nổi lên biến đổi, “Nuôi ngươi lớn như vậy, ta cũng bắt đầu khẩn cấp muốn nếm thử xem đến tột cùng ngươi có mùi vị như thế nào?”

Nói xong, hắn cười lạnh, cánh tay rắn chắc túm lấy hoàn toàn áo váy của nàng, tay chuyển từ cổ lượn xuống một đường, nhanh chóng xé toạc áo váy của nàng, cùng tiếng kêu sợ hãi của Mạch Khê, trong nháy mắt, vật nở nang mềm mại kia lộ ra.

“Thật đẹp…” Tiếng nói hắn thô rắn, quyến luyến nhẹ nhàng mơn trớn vật đẫy đà của nàng, mâu quang trở nên càng thêm thâm trầm ám muội.

Thân thể nàng vặn vẹo hoàn toàn kích thích ngỗ ngược trời sinh trong lòng nam nhân, vật sưng cứng gắt gao để giữa hai chân nàng, một thứ lửa nóng rực chạy trên da thịt nàng.

Vật thô cứng của nam nhân đong đưa không khí thêm ám muội, bàn tay to ôm lấy vật đẫy đà cao ngất của Mạch Khê, động tác càng thêm thô lỗ.

Thân thể Mạch Khê loạng choạng, giọng nói của nàng thực đã khàn khàn, cũng bởi động tác kịch liệt kia rốt cục không thể nói câu nào.

Chưa bao giờ trải qua việc này, nàng lại còn đem thân mình hoàn toàn lộ ra trước mắt dưỡng phụ, sợ hãi trong lòng đột nhiên hòa với một cảm giác hưng phấn không thể khống chế quấn quanh làm nàng rùng mình.

Nàng khuất nhục cắn môi, khiếp sợ cảm giác đau đớn cùng khoái cảm kia, nội tâm hỗn loạn, nàng tuyệt vọng khóc.

Lôi Dận nhếch môi, ôn nhu dưới thân làm người ta thực muốn cắn nuốt, mâu quang hắn càng thêm thâm thúy, cúi đầu xuống, dùng miệng bao lấy đóa hoa mẫn cảm đã sớm dựng lên kia, trên thứ non mềm đẫy đà kia lưu lại dấu vết tàn sát bừa bãi của hắn, nơi nơi đều là dấu răng…

Thân mình nhỏ nhắn của Mạch Khê như bị nhấn chìm vào giường lớn màu đen, ga giường màu đen kia tương phản với thân thể trắng nõn, kích thích giác quan của Lôi Dận, nàng đong đưa thân mình, từ miệng buông ra tiếng nức nở, phẫn nộ cùng nhục nhã khiến hai má nàng hồng như trái đào.

Giờ này khắc này, Mạch Khê giống như thứ đồ lễ tế thuần khiết, chỉ có thể mặc cho kẻ được hiến tế an bài tất cả…

Lôi Dận nâng hai chân dài của nàng lên, Mạch Khê coi chừng hắn, khóc cầu, “Dưỡng phụ… Không cần, cầu ngài… Ta nghe lời, ta sẽ nghe lời, van cầu ngài…”

Trong đầu nàng một màn thực tế của nhóm nữ ngôi sao ở dưới thân dưỡng phụ chạy quanh giống như hình trên cây đèn kéo quân, tuy là thanh thuần, nhưng là hiểu được dưỡng phụ sắp làm gì với nàng, tuyệt vọng cầu xin, kêu la sợ hãi.

“Thật sự là tiện chủng! Ngay cả cầu xin tha thứ đều làm nam nhân ham muốn xâm chiếm!”

Khuôn mặt Lôi Dận băng lãnh đến cực điểm, mâu quang lan tràn dục vọng ngỗ ngược, cùng với chữ cuối cùng buông xuống, hắn động mạnh thân…

Thân mình Mạch Khê còn nhỏ như vậy sao có thể chống lại lực đạo lớn như vậy, thiếu chút nữa ngất đi.

“Quả thật là dâm đãng không hơn không kém! Thực bại hoại, thân mình quả nhiên nhanh làm nam nhân điên cuồng!”

Lôi Dận hơi hơi dừng lại, không khó cảm thấy đang bị dị vật ngăn cản, nhăn mày lại, nhìn nàng thống khổ ngẩng đầu lên, ánh mắt đen bóng nhìn lên, đem tay chân nàng gắt gao trói buộc lại sau, lần thứ hai dùng sức thẳng tiến thật sâu!

Nữ nhân thét chói tai thảm khốc.

Ngay cả không khí cũng chấn động một hồi, một mùi máu tươi hòa vào không khí.

Mùi hương của Mạch Khê nhanh chóng tản ra kích thích thần kinh mẫn cảm của Lôi Dận, vẻ lạnh như băng thực sâu trong ánh mắt có chút lưu luyến, động tác lại điên cuồng không mang theo một tia tình cảm thương tiếc!

Đau đớn, thân mình Mạch Khê nhanh chóng lan tràn đau đớn, đem toàn bộ lí trí của nàng quét đi, mà Lôi Dận cũng không cho nàng thời gian thở gấp, điên cuồng cắn nuốt nàng!

Trong không khí tràn ngập tiếng thở dốc của nam nhân cùng thanh âm rên rỉ của nữ nhân.

Thân mình Mạch Khê tuân theo từng đợt va chạm mạnh mẽ của nam nhân, giường lớn màn đen trong nháy mắt xô xệch.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngày càng tái nhợt, mồ hôi trên trán từ từ chảy xuống ga giường, dục vọng của dưỡng phụ quá lớn, động tác quá mãnh liệt, làm thân thể nàng không thể chịu đựng tất cả.

Cuồng nhiệt cùng đau đớn rùng mình làm nàng không thể ngăn lại tiếng thét chói tai, tiếng thét lại càng làm thân thể nam nhân kịch liệt phản ứng, cơ hồ như mất đi toàn bộ lí trí.

Đêm dài như chúa tể ma quỷ, ma dục lan tràn không chút kiêng nể.

Mạch Khê như trở thành đồ tế cho ma quỷ, tựa hồ trôi nổi trong một bể dục vọng, mawch cho ma quỷ tràn ngập thú tính kia một lần lại một lần chiếm lấy.

Thẳng đến khi, rốt cục ngất đi…

— phân cách tuyến hoa lệ —

Mạch Khê tỉnh lại thì đã là chạng vạng ngày hôm sau, mở ra mí mắt nặng trĩu, thân thể như bị tra tấn, nửa dưới đau kịch liệt.

Dưỡng phụ một lần lại một lần đòi chiếm lấy nàng làm khung xương toàn thân nàng như muốn vỡ ra.

Một cỗ khuất phục trong cơ thể tràn ra, nước mắt cũng theo đó mà chảy xuống.

Trong phòng không thấy thân ảnh của dưỡng phụ, lại vẫn như cũ tràn ngập hơi thở của hắn.

Một lúc sau…

“Khấu khấu khấu…” tiếng gõ cửa vang lên “Mạch Khê tiểu thư?”

Là thanh âm của Phí Dạ, tràn ngập lo lắng, lại thấy cửa thật lâu cũng chưa nhúc nhích, đột nhiên đem cửa phòng mở ra.

Thân ảnh cao lớn thấy Mạch Khê vô lực cuộn tròn trên thảm dưới mặt đất, đột nhiên run lên, giữa phòng ngủ, váy đen bị xé nát ném ở một bên, còn có khăn tắm ở ghế sa lon, thậm chó ga giường lộn xộn đã nói lên hết thảy, còn có vết máu ám muội lúc sáng lúc tối kia…

Mâu quang Phí Dạ nhìn chằm chằm vết máu đã sớm khô lại trên ga giường kia, trong mắt đột nhiên đau xót!

Hắn như thế nào không biết chuyện gì đã xảy ra sao?

Thời điểm Lôi tiên sinh ôm Mạch Khê vào phòng này, thời điểm Lôi tiên sinh kéo Mạch Khê vào phòng tắm, lần đầu tiên Lôi tiên sinh ngoài ý muốn hủy bỏ lộ trình thì hắn đã nhận được mệnh lệnh hảo chuẩn bị quần áo sạch sẽ…

Hắn biết Mạch Khê đã tỉnh dậy, hắn lẳng lặng chờ ngoài cửa, tiếng khóc của nàng lưu lại trong tâm của hắn.

“Mạch Khê tiểu thư…”

Phí Dạ tiến lên, con ngươi trầm mặc nổi lên đau lòng, ngồi xổm người xuống, thân ảnh cao lớn cơ hồ đem thân hình nho nhỏ của Mạch Khê bao phủ, hắn tự tay muốn nâng nàng đứng dậy.

“Đừng đụng vào tôi!”

Mạch Khê trợn to mắt nhìn Phí Dạ, toàn thân như tiểu con thú đang cảnh giác, phát run, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra sợ hãi cực độ đối với nam nhân.

Trong lòng Phí Dạ đột nhiên nổi lên thâm trầm, hắn nhớ nụ cười của nàng, nụ cười kia giống như đám mây xinh đẹp mê người,  chỉ là lúc này nàng lộ ra vẻ tái nhợt tiều tụy.

“Không cần sợ, là ta…”

Hắn tận lực thấp giọng, đưa tay ôn nhu vuốt sợi tóc tinh tế của nàng, hơi thở cương nghị mang theo ôn nhu yên lòng người, “Ta là Phí Dạ, Mạch Khê tiểu thư, ta sẽ không làm ngươi bị thương.”

Mạch Khê nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng lộ vẻ thê lương.

Phí Dạ nhìn nàng, ánh mặt một thoáng xẹt qua như chạm vào nỗi đau, trầm thấp nói: “Giờ không còn sớm, ta nên đưa tiểu thư về nhà.”

“Về nhà???”

Mạch Khê kinh hãi, liền liều mạng lắc đầu, thanh âm như người mắc bệnh tâm thần, “Không, ta không trở về nhà, ta không cần về nhà.”

Kia không phải nhà của nàng, nơi có dưỡng phụ chỉ là địa ngục, nàng không muốn gặp lại dưỡng phụ, không muốn gặp lại nam nhân ma quỷ kia!

“Mạch Khê tiểu thư, người muốn đi đâu sao?” Phí Dạ thở dài, mâu quang vô tình nhìn thấy dấu hôn trên tấm áo rộng của nàng, ngực cũng bị thương tổn một chút.

Mạch Khê sắc mặt tái nhợt nhìn hắn, ngay sau đó cầm lấy cánh tay hắn như níu lấy chiếc phao cứu mạng, “Phí Dạ tiên sinh, van cầu ngươi, ta không muốn về nhà, đi nơi nào cũng được, ta không thể trở về…”

Tình hình ngựa đọc xong chap này kết anh Phí Dạ ^o^

17 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P2.C13

  1. tinh hinh la to da xem qua convert, dai kinh di, to chua bao gio thay truyen nao dai nhu the,hinh nhu la 6quyen thi phai?? chac chi co 7 ngay may ra moi bang, hix, ss phai co gang nhieu nha, dich xong truyen nay, hi vong ss ko thang thien ma nhat dinh phai thang hoa nha, thak ss

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s