Tổng tài tội ác tày trời – P3.C4.1

Chương 4.1:  Cùng nam nhân gặp gỡ

Edit: jins

Beta: Ngựa Rùa Bò

Mạch khê dường như vẫn còn chìm đắm trong giai điệu bi thương của bài hát. Bên kia John có vẻ thực hưng phấn, khoa tay múa chân, vội vàng chạy đến trước mặt Mạch Khê, chủ động thay nàng tháo tai nghe xuống rồi kích động nói: “ Thanh âm thật sự là quá tuyệt vời, rất cuốn hút người nghe!”

“Cám ơn John!” Mạch Khê nở nụ cười để lộ ra đôi má lúm đồng tiền duyên dáng.

“Người cô cần cảm ơn không phải tôi mà là Lôi tiên sinh! Nào đến bên này…”

John kéo Mạch Khê đến trước mặt Lôi Dận, thanh âm trở nên cung kính: “Lôi tiên sinh… ngài vừa mới nghe Mạch Khê hát, ngài xem…”

Mạch Khê hạ tầm nhìn cố ý né tránh cặp mắt dưỡng phụ. Biểu hiện của dưỡng phụ quá mức bình tĩnh khiến nàng không thể đoán được trong lòng hắn nghĩ gì nữa.

Lôi dận không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng. Khuôn mặt hắn anh tuấn lại lạnh lùng, sắc bén. Một lúc sau hắn mới cất giọng trầm thấp: “Vị kia là người quản lý?”

Phó tổng nghe vậy thì vội vàng trả lời : “Ron là một trong hai người quản lý xuất sắc của công ty, cùng với cậu ấy có quản lý của ca sĩ Phỉ Tỳ Mạn.”

“Lôi tiên sinh tôi là Ron!” Ron lập tức tiến lên tới trước mặt Lôi Dận. Dù hắn có cao ngạo tới đâu cũng biết không thể nào đắc tội với vị tân tổng tài này.

Lôi dận chỉ nhìn lướt qua Ron, cuối cùng vẫn là dừng tầm mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê.

“ Tiến hành ký hợp đồng! Chuẩn bị ca khúc ra mắt cho cô ấy!”

Mạch Khê đột nhiên ngẩng đầu. Đôi mắt đẹp rõ ràng hàm chứa vẻ khiếp sợ lại đang đối lại ánh mắt không có một chút tình người của Lôi Dận.

“Vâng vâng vâng!”

Phó tổng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm “Lôi tiên sinh… làm chậm trễ thời gian của ngài nên tôi mạn phép mời ngài uống chén trà.”

Trước vẻ mặt hớn hở của phó tổng, Lôi Dận vẫn ngoảnh mặt làm ngơ mà như cũ nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh xắn của Mạch Khê. Cứ thế một hồi lâu, cuối cùng thấy hắn, trước mặt bao nhiêu người, không kiêng dè nâng nhẹ cằm nàng lên…

“ Cô còn có yêu cầu gì không?”

Trong mắt hắn chỉ còn hình ảnh Mạch Khê!

Cái miệng nhỏ nhắn của Mạch Khê hơi hé mở. Đối với sự việc xảy ra bất thình lình như thế này quả thực rất kinh hãi, nàng không biết nên phản ứng ra sao. Hành động này không giống với tác phong của dưỡng phụ trước giờ.

Những người có mặt trong phòng thu âm cũng bị hành động này của Lôi Dận làm cho khiếp sợ.

Sự trầm mặc cùng kinh ngạc của Mạch Khê không làm Lôi Dận tức giận. Ngược lại, đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn lại như không nhìn, bàn tay to nâng lên khuôn mặt nàng, nhẹ nhàng như vuốt ve báu vật, rồi nhẹ vỗ lên đỉnh đầu nàng. Đôi mắt hắn không rời đi nhưng lại trầm giọng nói:

“Tìm một chuyên gia đến giúp cô ấy luyện tập!” Nói xong câu đó hắn liền thu tay lại rồi rời đi.

Phó tổng sửng sốt vội vàng đuổi theo. Trong phòng còn nghe thoang thoáng tiếng hắn nói: “Lôi tiên sinh yên tâm đi. Với mắt nhìn người của tôi, tôi đảm bảo Mạch Khê sẽ sớm trở thành một ngôi sao lớn trong làng nhạc.”

Phòng thu âm rơi vào một khoảng yên tĩnh!

Thật lâu sau John mới có phản ứng lại. Trên mặt hắn lộ vẻ rạng rỡ, tươi rói. Hắn ôm lấy bả vai Mạch Khê cao hứng nói: “Mạch khê hoan nghênh cô gia nhập DIO. Chờ một lúc nữa hoàn tất các thủ tục, cô sẽ chính thức trở thành một thành viên của DIO.”

“Cảm ơn mọi người! Hôm nay làm mọi người một phen sợ hãi, thật là ngại quá!” Mạch Khê lễ phép nói .

“Không sao không sao! Tôi muốn nói là chỉ cần có thực lực thì không có gì phải lo cả. Dù kinh nghiệm của cô còn hơi ít, nhưng chính miệng Lôi tiên sinh đã có lời thì chắc chắn tiền đồ rộng mở, cô cứ yên tâm đi !”

John nói xong liền kiêu ngạo mà liếc Ron một cái, cố ý kéo dài giọng ra. “Ron! Cậu không phải cho rằng Mạch Khê không được trời phú cho khả năng ca hát sao! Xem ra chỉ còn có tôi là có thể thành quản lí của cô ấy thôi. Cậu bận rộn như vậy, trong tay cũng toàn những đại minh tin, chắc chẳng còn thời gian mà để ý đến người mới như Mạch Khê đâu nhỉ!”

Ron vừa nghe thấy thế liền vội vàng kéo Mạch Khê đến cạnh mình, trừng mắt liếc nhìn John: “ Nhưng mà là Lôi tiên sinh chỉ định tôi làm quản lí của Mạch Khê. Mà kể cả tôi không làm thì cũng không phiền đến cậu quan tâm.”

“Chuyện này…Hình tượng và giọng hát của Mạch Khê đều rất ổn. Cậu tốt nhất là nhanh chóng soạn kế hoạch luyện tập để Mạch Khê ra mắt công chúng. Nếu không cấp trên qưở trách tôi cũng sẽ không thay cậu gánh trách nhiệm đâu!” John cuối cùng lấy lại bộ dáng hãnh diện.

Ron nghe vậy thì lạnh lùng cười: “ Đào tạo ca sĩ là nhiệm vụ của tôi, hơn nữa, với năng lực cỡ như tôi thì sao có thể có gì sai sót?”

Mạch khê kinh ngạc nhìn hai người đàn ông đấu võ mồm. Nàng vẫn biết làng giải trí cạnh tranh gay gắt, nhưng không nghĩ rằng ngoài cuộc đấu đá của giới nghệ sĩ còn có nội bộ nhân viên cũng âm thầm ganh đua năng lực không kém.

Tay nhạc sĩ vẫn trầm mặc không nói gì, chỉ âm thầm mà đánh giá Mạch Khê. Nàng bị hắn nhìn đến phát hoảng thì lúc này hắn mới hỏi một câu còn đáng sợ hơn:

“Cô và Lôi tiên sinh có quen biết nhau?”

“Hả?!”

Mạch khê giật mình sửng sốt một chút . Đôi mắt đẹp hàm chứa một tia cảnh giác, con ngươi thoáng đảo, lập tức phủ nhận nói: “Không…tôi không biết ông ấy!”

Một khi đã ra khỏi thành bảo, nàng thực không muốn nghĩ mình có quan hệ gì với người đàn ông kia.

Nhạc sĩ nghê vậy song vẫn có chút đăm chiêu, gật đầu rồi vương bàn tay ra…

“ Mạch Khê, chào cô, tôi là Đàm Trử Quân. Cô cũng có thể gọi tôi là Tom. Từ hôm nay trở đi ta sẽ là nhạc sĩ sáng tác cho cô, tôi sẽ tìm một phong cách nhạc thích hợp với cô. Nhưng mà tôi nói trước, không cần biết cô và Lôi tiên sinh có quan hệ gì, cô vẫn phải trải qua đào tạo khắc nghiệt như những người khác, hiểu chưa?”

Mạch Khê cẩn thận đánh giá người đàn ông trước mặt. Người này thật cao lớn, ánh mắt hắn có chút nghiêm khắc, không khó nhìn ra khí chất chuyên nghiệp của hắn. Diện mạo của hắn mang đặc trưng của đàn ông châu Á.

“ Thầy Đàm, anh yên tâm, tôi sẽ không làm anh thất vọng!”

Đàm Trử Quân chỉ gật đầu mà không nói gì nữa.

Ron chủ động tiến đến trước mặt Mạch Khê, cười nói: “ Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến công ty, chốc nữa tôi sẽ dẫn cô đến phòng nhân sự làm các thủ tục. Vì tôi là người phụ trách chính của cô nên tôi sẽ lập tức tìm cho cô một trợ lí. Cô ấy sẽ đưa cô đi thăm quan DIO. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu dốc toàn lực chọn lựa phong cách thích hợp cho cô. OK?”

“Vâng, cám ơn mọi người!” Đôi mắt Mạch Khê sáng trong như ngọc lưu ly, không cần phải nói cũng biết trong lòng nàng đang vui đến nhường nào.

Tuy nói dưỡng phụ thu mua công ty này, nhưng dù sao nàng cũng có thể làm chính việc mình thích trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều.

DIO không hổ danh là công ty chuyên nghiệp. Tất cả các bộ phận đều làm việc rất quy củ. Nàng nhanh chóng kí xong hợp đồng cùng các thủ tục. Mấy người trợ lí đều có vị trí và cương vị riêng, vì Lôi Dận đã nói ngay từ đầu là phải có ba trợ lí cho Mạch Khê. Một người chuyên phụ trách việc ăn uống cho Mạch Khê, một người đảm nhiệm việc trang điểm, còn một người là trợ lí trực tiếp kiêm người đại diện, sẽ lo tất cả mọi công việc và đối ngoại cho nàng.

Bạc Cơ bởi vì có việc nên đã sớm rời đi. Mạch Khê đầy một bụng vui sướng mà không biết chia sẻ cùng ai, chỉ có thể âm thầm theo trợ lí Apple đi thăm toàn bộ công ty.

Apple là một cô gái nhiệt tình, sôi nổi. So với Mạch Khê, cô ấy cùng lắm cũng chỉ hơn vài tuổi. Bởi vậy hai người tán gẫu rất vui vẻ. Nhưng ngay Mạch Khê cũng không hiểu vì sao Apple lại có cái tên như vậy!

“ Mạch Khê, em biết không, hiện tại toàn công ty đều ở thảo luận về em” Apple đưa cho nàng một ly nước lọc, cười nói.

Mạch Khê ngẩn ra nhận cái chén thủy tinh, theo bản năng hỏi: “Thảo luận về em?”

“Đúng vậy! Mọi người đều đoán em và ông chủ mới có quan hệ. Nếu không vì cái gì mà anh ta chỉ định phải dốc toàn lực đào tạo em. Lúc vừa mới gặp qua, có hai cô ca sĩ nói anh ta là vị tổng tài già có đẹp trai của Lôi thị. Ngẫm lại đúng là làm người ta phát cuồng mà!” Apple làm ra cái vẻ háo sắc.

Mạch khê không nói gì chỉ cười cười. Nàng không phản bác mà là thản nhiên nói: “Em chỉ là dựa vào thực lực thôi!”

“Đương nhiên! Chị đã nghe John nói, anh ta khen chất giọng của em ví như “thiên âm” còn không quá!” Apple hướng phía trước hơi cúi đầu nói: “Còn hơn cả đương kim ca hậu Phỉ Tỳ Mạn!”

“Em làm sao có thể so sánh với cô ấy!” Mạch Khê ngượng ngùng nói, lập tức giơ giơ chén thủy tinh lên: “À mà.. em uống Coca cola được không?”

“Đương nhiên không được!”

Apple không hề nghĩ ngợi mà lập tức phản bác: “Về sau Cocacola này, bánh ngọt này, nói chung là mấy thứ đồ ngọt, em đừng có mơ tưởng đến. Điều quan trọng số một của nghệ sĩ là phải giữ dáng. Tuy rằng bây giờ em còn nhỏ tuổi nhưng mà tính trước cho tương lai!”

Mạch Khê rên một tiếng bất đắc dĩ, tầm mắt không chú ý nhìn đến tách cà phê ở bàn bên cạnh thì hơi hơi sợ.

Tách cà phê kia của một cô gái đoán chừng hai mươi mấy tuổi. Mái tóc đen dài thả đưa theo gió làm dung mạo nàng càng xinh đẹp bội phần. Khuôn mặt bình tĩnh như nước lại làm người ta thấy một nỗi đau đớn, tuyệt vọng.

Mạch Khê nhìn nơi đáy mắt nàng, không biết vì sao trong lòng đột nhiên đau xót. Cô gái này nhìn bộ dáng khá quen.

“ Apple, chị đừng có mà lừa người. Người kia cũng là nghệ sĩ mà uống cà phê kìa!” Mạch Khê tuy rằng ra vẻ thoải mái mà oán giận nhưng vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm cô gái kia.

Apple giật mình một chút nhưng chỉ liếc mắt một cái liền bĩu môi: “ Em ý, thích làm gì thì làm, ai dám quản!”

Mạch khê chớp mắt khó hiểu, vì cái gì không dám quản, chẳng lẽ nàng không phải nghệ sĩ sao?

Apple buông chén nước thần bí nói: “Cô ấy tên là Úc Noãn Tâm, là diễn viên mới kí hợp đồng với công ty năm nay. Coi bộ vận khí của cô ấy rất tốt. Hơn nữa, bộ dáng xinh đẹp nên được rất nhiều nàh đầu tư để mắt đến. Có một đợt cô ấy vướng vào một chuỗi những vụ lùm xùm. Nhưng mà sau nghe nói tìm được kim chủ là Hoắc Thiên Kình. Người đàn ông đó nổi tiếng “thần thông quảng đại,chỉ trong một đêm mà giải quyết hết mọi chuyện, cả tiền nợ lẫn đơn kiện từ phía tòa án. Hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đi làm lại, kể từ sau tuần đi nghỉ phép cùng kim chủ về.”

“Hoắc Thiên Kình”… Mạch Khê nhíu mĩ suy nghĩ … “tổng tài Hoắc thị?…”

Nàng ở bên cạnh dưỡng phụ một thời gian nên đối với Hoắc thị có chút hiểu biết. Hoắc thị là tập đoàn tài chính hàng đầu, nắm trong tay huyết mạch kinh tế toàn cầu . Mà nàng thấy được…Hoắc thị cùng Lôi thị luôn quan hệ rất tốt.

Apple nhún nhún vai “Đúng vậy! Vị Hoắc tiên sinh kia là đối tượng được các nữ ngôi sao thực thèm muốn. Nhưng mà nghe nói bên người hắn đã có diễn viên Ngu Ngọc đã ba năm nay. Lâu như vậy rồi cũng có trò hay mà xem”

Mạch khê chấn động không khỏi bội phục bí mật tròng làng giải trí. Mọi chuyện bát quái trong nội bộ không ai là không biết, lại trở nên kín như bưng trước truyền thông. Chỉ cần nghĩ đến cũng sợ…chỉ cần một câu cũng mang đến biết bao phiền phức.

“Apple! Em nhớ ra rồi, em đã từng xem qua diễn xuất của Úc Noãn Tâm, đúng là thiên phú nha, vì cái gì mà…phải dựa vào đàn ông?”

Apple nhẹ nhàng cười : “Mạch Khê, em đúng là cô gái rất đơn thuần. Trong làng giải trí, càng thành công lại muốn lên cao hơn, ai cũng vậy chứ đừng nói là cô ấy. Còn em cho rằng mình có thể thoát được cái quy tắc ngầm kia sao?”

“Á!” Mạch Khê sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ khó hiểu cùng mờ mịt

Apple thở dài: “ Mạch Khê, bất kể là giới ca sĩ hay diễn viên đều giống nhau. Em một khi dấn thân vào con đường này thì sẽ phải đối mặt với sự thật! Quang minh chính đại thực lực thôi là không đủ, mà phải cần có bàn tay nam nhân. Bao nhiêu nhà đầu tư với đại tổng tài, chỉ cần em dựa vào đúng người thì tiền đồ sẽ lên như diều gặp gió. Còn nếu em đắc tội với vị nào có máu mặt thì tuyệt đối hết hi vọng. Cho nên…Mạch Khê…vì chính mình mà nên tìm “một ngọn núi” mà dựa vào, nếu không thật sự không ổn.”

15 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P3.C4.1

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s