Tổng tài tội ác tày trời – P3.C8.2

Chương 8.2: Một màn ái muội ở nhà ăn

Edit: jins

Beta: Ngựa Rùa Bò

Đôi mắt lạnh như băng cùng đôi mắt đẹp của nàng chạm nhau. Trong lòng đột nhiên nổi lên cảm giác khó hiểu, nàng vội vàng quay khuôn mặt nhỏ nhắn đi nhưng lại không thể nào kiềm chế được sự kinh hoàng.

Ánh mắt Nhiếp Thiên Luật không chút gợn sóng. Sự xuất hiện của Lôi Dận không làm cho anh kinh ngạc, thậm chí biểu hiện cũng chẳng có chút biến đổi.

Vài tên vệ sĩ canh giữ ở cửa, Lôi Dận trầm ổn tiến lên, mỗi bước chân đều như khắc rõ trong lòng Mạch Khê.

“Tôi tưởng là ai, hóa ra là Lôi tiên sinh lừng danh!”

Hoa Thái Tử thật sự là uống say đến nỗi không sợ gì cả. Thân thể hắn loạng choạng, tiến lên phía trước vừa muốn chụp bàn tay to trên bả vai Lôi Dận liền bị một tên vệ sĩ nhanh chóng phủi mạnh một cái…

Hoa Thái Tử tựa như một đống thịt nhão, cả người hung hăng bị đập vào góc tường khiến hắn kêu rống lên.

“Lôi tiên sinh, thủ hạ của anh xuống tay độc ác quá. Nói gì thì nói, tôi cũng coi như là người của anh, sao có thể đối xử như vậy?”

Lời nói của hắn ta khiến Mạch Khê kinh ngạc.

Lôi Dận cười lạnh tiến lên, bàn tay to đột nhiên duỗi ra, nhắm thẳng mắt hắn giáng một lực đạo lớn khiến hắn trợn trắng mắt.

“Chính xác mà nói thì đại ca ngươi mới là người của Ảnh tổ chức, nhưng mà hắn trước mặt ta cũng không dám làm càn như vậy.”

Hoa Thái Tử bị Lôi Dận đấm như vậy, cơn say tán đi không ít, lại nhìn đến người đàn ông trước mắt, con ngươi xanh lục lạnh lùng khiến hắn tỉnh táo hẳn, sợ tới mức đầu đầm đìa mồ hôi.

“Lôi, Lôi tiên sinh… thực xin lỗi, thực xin lỗi tôi uống rượu say, có mắt như mù.”

Có thể khiến hăn trong nháy mắt tỉnh rượu thì không thể không nhìn ra lực uy hiếp của Lôi Dận lớn đến cỡ nào. Hoa Thái Tử có tiếng là chuyên bắt nạt kẻ yếu. Các nữ ngôi sao trong làng giải trí qua tay hắn không ít, hắn đã nhắm nữ ngôi sao nào thì người đó buộc phải đi vào khuôn khổ, nếu không ngoan ngoãn nghe lời thì hắn sẽ bá đạo mà vùi dập; dù họ có bị làm nhục, có ủy khuất đến mấy cũng không dám lên tiếng. Dù sao bối cảnh của Hoa Thái Tử cũng là có quyền thế, chẳng những trong chính giới mà còn cả thương giới đều có thế lực nhất định. Điều làm người ta nghe đến đã sợ mất mật chính là bối cảnh hắc đạo của hắn.

Anh trai Hoa Thái Tử chính là trụ cột một nhánh của Ảnh tổ chức. Bởi ỷ vào quan hệ này mà Hoa Thái Tử mới có lá gan lớn như vậy mà tác oai tác quái. Nhưng chỉ là không ngờ đến hôm nay hắn xui xẻo có cuộc gặp mặt này. Bởi Lôi Dận cực kì chán ghét những kẻ ra ngoài rêu rao mình là người của Ảnh tổ chức.

“Xin lỗi hai vị tiểu thư cho ta!” Lôi Dận chán ghét mà buông tay ra, lạnh lùng ra lệnh.

Hoa Thái Tử liên tục gật đầu hướng Bạc Cơ và Mạch Khê “Thật ngại quá, tôi uống rượu say, mong hai vị tiểu thư đại nhân đại lượng không trách tội.”

Bạc Cơ ánh mắt còn có chút kinh hãi, lập tức đi đến trước mặt Lôi Dận nép vào lòng hắn, nhẹ giọng nói “Dận, vừa rồi em sợ muốn chết, may mà anh đến kịp thời.”

“Dọa đến em?”

Lôi Dận nâng tay xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt thản nhiên “Như vậy phải trừng phạt hắn thế nào mới làm em bình phục tâm tình?”

“Lôi tiên sinh, Lôi tiên sinh, tôi biết tôi sai rồi, cầu ngài giơ cao đánh khẽ.” Hoa Thái Tử nghe vậy thì nhanh chóng quỳ lạy Lôi Dận, hắn đã nghe đại ca hắn nhắc đến Lôi Dận này cực kì tàn nhẫn. Cho dù chỉ là trừng phạt nho nhỏ nhưng cũng coi như vứt bỏ nửa cái mạng.

Bạc Cơ nhìn Hoa Thái Tử liếc mắt một cái, ánh mắt hiện lên một chút sắc bén, trong nháy mắt lại khôi phục vẻ bình tĩnh. Nàng nhu hòa nói: “Dận, coi như hắn đã bị anh dọa cho sợ hãi rồi, tha cho hắn đi.”

“Cám ơn Bạc Cơ tiểu thư!” Hoa Thái Tử như là gặp được một chút ánh sáng hừng đông.

Lôi Dận nghe vậy sau lạnh lùng rời tầm mắt đạm mạc đảo qua Hoa Thái Tử, lại dừng lại trên người Mạch Khê, bất thình lình hỏi “Còn con?”

Mạch Khê sửng sốt, theo bản năng nhìn lại Lôi dận, sau lại vội vàng cụp mắt xuống, cắn cắn môi nói: “ Tha cho anh ta đi, anh ta cũng chỉ là uống say thôi mà…”

Hoa Thái Tử rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm, sự lo lắng trong mắt dần biến mất.

Bên môi Bạc Cơ hơi gợi lên ý cười.

Nhiếp Thiên Luật nhíu mày lại, thấp giọng nói bên tai Mạch Khê: “Không cần nói nữa!”

Mạch Khê sửng sốt, ngay lúc nàng còn chưa rõ hàm ý trong lới nói này thì đã thấy Lôi Dận buông Bạc Cơ ra, vững bước hướng nàng đi tới…

Mỗi bước gần đến, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng mùi hương kia , hơi thở kia như có như không đang dần đậm thêm, cho đến khi…tầng tầng bao vây lấy nàng.

Mạch Khê theo bản năng muốn dựa vào Nhiếp Thiên Luật nhưng ngay sau đó lại bị bàn tay to của Lôi Dận kéo lại. Thân thể mềm mại của nàng kề sát thân hình cao lớn của Lôi Dận khiến nàng bất an, run rẩy không thôi.

“Bé con, thế nào lại học thói hư vây?”

Hắn ngoài ý muốn cúi đầu xuống, bạc môi nhìn như vô cùng thân mật bên tai nàng. Hơi thở nam tính phả vào vành tai mẫn cảm của nàng khiến nàng không khỏi run run.

“ Càng là nam nhân được ngươi cầu xin hộ thì lại càng chết thảm, huống chi là nam nhân ngươi để ý đến.”

Nói xong câu đó, Lôi Dận ở trước mặt mọi người mở miệng ra ngậm lấy vành tai tinh xảo của Mạch Khê…

“A –“  Mạch Khê kinh suyễn một tiếng, đột nhiên đẩy Lôi Dận ra. Bên tai mẫn cảm như vẫn còn vương hơi thở của hắn. Sao có thể vậy? Những lời vừa rồi là có ý gì?

Nhiếp Thiên Luật ôm lấy Mạch Khê, ánh mắt mang theo một tia bất mãn nhìn Lôi Dận.

Lôi Dận cười lạnh, xoay người nhìn về phía Hoa Thái Tử, thanh âm đột nhiên lạnh băng như cái rét tháng chạp…

“Người đâu!”

Bọn vệ sĩ đi theo hàng vào chờ mệnh lệnh.

Hoa Thái Tử vừa thấy như vậy, tình trạng gần như đã bình tĩnh lại đột nhiên biến sắc.

Lôi Dận trên cao nhìn xuống nhìn hắn gằn từng tiếng mệnh lệnh nói: “Bịt miệng hắn lại, chặt đứt một bàn tay hắn cho ta!”

“Vâng Lôi tiên sinh!” Bọn vệ sĩ không nói hai lời lập tức tiến lên lôi Hoa Thái Tử đi.

“Lôi tiên sinh tha mạng… a… Lôi tiên sinh…” Hoa Thái Tử la hét như heo bị chọc tiết.

Mạch Khê sớm đã bị dọa đến kinh hãi, nàng muốn nói cái gì đó nhưng lại phát hiện ở cổ nghẹn lại, thậm chí còn thoáng cảm thấy mùi máu tanh.

Nhiếp Thiên Luật vẫn bình tĩnh như cũ, đứng đó vững vàng ôm lấy thân thể nàng, dường như đối với những trường hợp như vậy đã quá quen thuộc.

Lôi Dận lại lần nữa nhìn hướng Mạch Khê, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt thì cất tiếng nói lạnh băng: “Khê nhi nên trở về nhà thôi!”

“Không, tôi không muốn trở về!”

Sự sợ hãi quen thuộc kia lại lần nữa đánh úp lấy nàng. Mạch Khê run rẩy, như thế nào hắn vừa mới nhẹ nhàng tưởng như còn có điểm tốt bụng vừa mới lần đầu tiên ánh mắt hắn không quá tàn nhẫn, thế rồi tự nhiên lại hạ một mệnh lệnh tàn nhẫn như thế!

“Cuộc sống hiện tại của cô ấy thực bình ổn, không cần lại quấy rầy cô ấy!” Nhiếp Thiên Luật bình thản nói, cũng không khó để nhìn ra thần thái cường ngạnh ở hắn.

Đôi mắt xanh của Lôi Dận đột nhiên trầm lại, một lúc lâu sau lạnh lùng cười, cũng là nhìn về phía Mạch Khê, thanh âm trầm thấp vang lên, hàm ý không thể gọi tên….

“ Khê nhi!” Chỉ là hai chữ ngắn ngủn.

Hai tay nhỏ bé của Mạch Khê gắt gao nắm chặt lại. Nàng rõ ràng cảm nhận được bên hông truyền đến sự ấm áp, kiên định thì đôi mắt đẹp cũng tràn ngập vẻ phản kháng cùng quyết tâm…

“Tôi sẽ không trở về, tôi muốn có cuộc sống của chính mình!”

Không khí đột nhiên lạnh lẽo…

Thật lâu sau, Bạc Cơ đi đến bên người Lôi Dận, nhìn Mạch Khê, sau nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên “Dận, Mạch Khê đang được nghỉ, lại không phải đi học. Để cho cô bé ở ngoài chơi vài ngày đi. Mấy ngày nay cô bé ở công ty tập luyện thực vất vả.”

Đối với thanh âm ngọt ngào bên tai, Lôi Dận gần như ngoảnh mặt làm ngơ. Đôi mắt lạnh lẽo như lưỡi kiếm xuyên thấu toàn bộ thân thể Mạch Khê. Sau một lúc hắn mới chậm rãi nhếch khóe môi. Bạc môi tao nhã lại lộ ra vẻ uy hiếp vô cùng…

“Được! Khê nhi có biết hậu quả của một con báo con dám nhe nanh giơ vuốt là gì không?”

Mạch Khê tràn ngập cảnh giác, nhìn hắn không hề chớp mắt.

Lôi Dận cười lạnh, nâng tay nhẹ nhàng vỗ đầu nàng, cả người hơi ngả về trước, cúi xuống bên tai nàng nói một câu…

“Ta sẽ trực tiếp chặt đứt móng của con báo con đó, làm cho nó hoàn toàn mất đi khả năng phản kích!”

Mạch Khê đột nhiên biến sắc, thân thể cũng trở nên cứng ngắc.

“ Quay trở về ngay!” Lôi Dận cuối cùng cũng buông ra một câu lãnh đạm, tựa như sóng yên biển lặng mà ôm lấy Bạc Cơ rời khỏi.

Cả thân thể Mạch Khê giống như là bị vắt cạn, đột nhiên xụi lơ; may mắn có Nhiếp Thiên Luật đứng sau yên lặng đỡ lấy nàng.

Ngay lúc nàng vừa muốn nói gì đó thì ở  một phòng truyền đến tiếng hét thảm thiết…

Là Hoa Thái Tử!

Mạch Khê kinh hoảng quay đầu…

“Không nên nhìn!” Nhiếp Thiên Luật vội vàng lấy tay che hai mắt nàng lại.

Động tác nhanh nhẹn của anh vẫn chậm một bước. Hai mắt Mạch Khê trước lúc bị che khuất thực rõ ràng thấy được một màn khiến người ta kinh hãi…

Một bàn tay đẫm máu rơi trên tấm thảm, máu chảy đầm đìa thành sông…

Hô hấp của nàng càng ngày càng dồn dập, một cỗ sợ hãi cực độ bao vây lấy nàng…

“A…..”

Mạch Khê cuối cùng không áp chế được cơn khủng hoảng liền hét lên đến chói tai.

— hoa lệ lệ phân cách tuyến —

Phòng tập luyện…

Bởi vì buổi biểu diễn của Phỉ Tỳ Mạn đang đến gần nên các tổ nhân viên đều phải tăng ca. Mạch Khê cũng được liệt vào trong số đó. Nàng là ca sĩ khách mời của buổi biểu diễn đó bởi vậy bất kể phương diện nào cũng phải đạt tới độ hoàn mỹ.

Ở buổi biểu diễn, Mạch Khê không những phải hát mà còn phải nhảy. Chuyện này đối với một người mới thực không dễ dàng. Bởi lực ảnh hưởng của Phỉ Tỳ Mạn rất lớn nên vé vào cửa của buổi biểu diễn vừa mới bán ra mà đã hết sạch. Có thể nghĩ đến ngày đó chắc chắn là ồn ào náo nhiệt, mà Mạch Khê lại phải biểu diễn trước lượng khán giả khổng lồ thì nàng có chút hồi hộp. Cho nên trong phòng tập luyện, Mạch Khê rất miệt mài cơ hồ muốn nhanh đạt đến mức độ thuần thục.

“OK rất tốt!”

Đàm Trử Bách luôn luôn là thầy vũ đạo cẩn thận, bố trí tỉ mỉ tất cả từng động tác cho Phỉ Tỳ Mạn thuần thục, vì động tác của Mạch Khê được thiết kế hoàn toàn là những động tác phụ để phối hợp, phù hợp với sức của nàng.

“Mạch Khê, xem ra tôi không phải lo lắng cho buổi biểu diễn sẽ bị cô phá cho rối tinh rối mù!”

Phỉ Tỳ Mạn dừng động tác lại thì trợ lý lấp tức tiến lên thay cô ta ấy lau mồ hôi. Cô ta liếc mắt nhìn cái đầu nhễ nhại mồ hôi của Mạch Khê xong lại nói thêm một câu: “ Nhưng mà…hát phụ, nhảy phụ cho nhất danh ca sẽ mệt như vậy đấy, rồi sẽ có ngày cô cũng sẽ được ra solo.”

Thái độ của cô ta tuy rằng trước sau ngạo mạn nhưng mỗi câu nói ra đều có lý.

Mạch Khê cũng dừng động tác, nhìn Phỉ Tỳ Mạn cười cười “Cám ơn  tiền bối, em nhất định sẽ tiếp tục cố gắng!”

“Mạch Khê …”

Đàm Trử Bách tiến lên, ném cho nàng một cái khăn mặt, sau vỗ vỗ bả vai nàng “Rất tốt, hai ngày này em tiến bộ rất nhiều. Đại ca, anh nói có phải không?” Hắn quay đầu nhìn về một bên Đàm Trử Quân đang yên lặng không lên tiếng.

Mạch Khê ngay cả động tác lau mồ hôi cũng phải dè chừng, không dám nhìn Đàm Trử Quân. Lần này hắn đối với nàng luôn yêu cầu vô cùng nghiêm khắc.

“Tốt, tiếp tục cố gắng!” Đàm Trử Quân thản nhiên nói một câu rồi lập tức đứng dậy đi ra.

Mạch Khê mở to hai mắt nhìn —

Trợ lý Apple lập tức chạy đến cười không ngớt: “Mạch Khê chúc mừng em nha, rốt cục cũng qua ải.”

Mạch Khê vẫn không có phản ứng lại, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nửa ngày mới lại nhìn về phía Đàm Trử Bách…

“Anh ta vừa bảo tôi làm tốt nha ~”

Đàm Trử Bách chớp chớp mắt, bộ dáng có vẻ bất bình: “Mạch Khê, em cũng thật bất công quá đi. Anh khen em làm tốt thì em một chút phản ứng cũng không có. Hắn ta vừa nói câu ‘tốt’ em lại hưng phấn không thôi.”

Mạch Khê bưng miệng cười —

“Thầy Đàm quản quá là nghiêm khắc, anh ấy cho tới bây giờ chưa bao giờ khen em cả, nhưng mà hôm nay là lần đầu tiên đấy!”

“Yên tâm đi, em lần này là đi hát ở buổi biểu diễn của người khác. Sau khi kết thúc, em sẽ có cơ hội biểu diễn ca khúc của riêng mình. Anh tin rằng rất nhanh thôi, em sẽ phát huy được hết tài năng!” Đàm Trử Bách vỗ bả vai nàng, vẻ mặt khẳng định nói.

“Cám ơn, em nhất định sẽ không làm cho mọi người thất vọng.” Mạch Khê ra lời thề son sắt, khuôn mặt nhỏ nhắn rộ lên sáng ngời tựa ánh sáng của ngọc lưu ly.

6 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P3.C8.2

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s