Tổng tài tội ác tày trời – P3.C12

Chương 12: Cầu xin anh

Edit: jins

Beta: Ngựa Rùa Bò

Không gian trong căn phòng tràn ngập áp lực cùng sự lạnh lẽo. Chiếc lồng sắt màu vàng dưới ánh sáng của ngọn đèn càng làm cho người ta có phần mê muội. Người con gái mềm mại, thân mình vô lực dựa vào một góc trong chiếc lồng. Khuôn mặt nàng nhỏ nhắn, tái nhợt cúi xuống. Mái tóc quăn, dài có chút hỗn độn, rối rắm xõa trên thân mình mặc bộ váy ngủ trắng. Nàng tựa như thiên sứ nhỏ nhắn bị người ta cường ngạnh bẻ gãy đi đôi cánh, thật bất lực, tuyệt vọng.

Trong không gian mơ hồ, nàng cảm thấy từ má truyền đến cảm giác ấm áp như là có gì đó chạm vào mặt, lực đạo cũng vô cùng ôn nhu, tràn ngập vẻ trấn an. Nàng hoảng hốt nghĩ đây là trong giấc mơ nhưng lại cảm thấy nó cực kỳ chân thực, rõ ràng.

Đôi mắt sáng trong tựa ngọc lưu ly đột nhiên mở to ra, nhìn vào đôi mắt mang vẻ đau lòng của người đàn ông đứng ngoài lồng sắt.

Nhất thời bừng tỉnh mà cảm giác như đã cách xa cả thế kỷ!

Phí Dạ bắt gặp đôi mắt mở to, trống rỗng của nàng thì đáy lòng rụt lại một chút. Đôi mắt nàng rất đẹp, đẹp đến nỗi làm người ta tan nát cõi lòng. Khi hắn tiến vào phòng thăm Mạch Khê thì trong nháy mắt sinh một loại ảo giác. Hắn cảm thấy như người con gái này có thể biến mất bất cứ lúc nào. Nàng như cũ vẫn không nhúc nhích ngồi trong một góc lồng. Hắn nhịn không được vươn tay chạm đến khuôn mặt nàng thì mới phát hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn kia lạnh ngắt.

Mạch Khê kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt như một pho tượng trong cõi mộng, dường như nàng không biết phản ứng thế nào.

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một tên vệ sĩ tiến lên, có vẻ như đang khó xử mà thấp giọng nói: “Phí Dạ tiên sinh, Lôi tiên sinh đã dặn là nếu không có sự cho phép của ngài ấy thì không ai được vào thăm…”

“Hết thảy hậu quả tôi sẽ chịu!” Phí Dạ chặn lời hắn, ngữ khí trầm ổn, nhẹ giọng quát.

“Nhưng là Lôi tiên sinh…”

“Không có gì, còn không mau ra ngoài!” Khuôn mặt Phí Dạ không lộ vẻ giận dữ, giọng nói mang theo vẻ cường thế  không nhỏ.

Vệ sĩ thấy thế cũng biết không dễ gì chọc giận Phí Dạ thì vội vàng lui ra ngoài.

Phí Dạ lại đem ánh mắt một lần nữa dừng ở trên người Mạch Khê, đôi mắt thâm trầm chậm rãi xảy ra biến hóa, vừa mới nghiêm túc nhưng giờ lại mang vẻ nhu hòa cùng đau lòng.

“Mạch Khê tiểu thư, tôi nghe nói cô vẫn không chịu ăn cơm.”

Hơi ấm từ đầu ngón tay người đàn ông vẫn như còn lại trên mặt nàng làm nàng có chút khôi phục lại ý thức. Đối với sự hỏi han thân thiết của Phí Dạ, nàng ngoảnh mặt làm ngơ, mà chỉ chằm chằm nhìn hắn. Lúc lâu sau, đột nhiên nàng bắt lấy bàn tay to của Phí Dạ…

Phí Dạ nao nao “Mạch Khê tiểu thư!”

Giọng nói cứng rắn của hắn như đang chậm rãi tản ra từng góc căn phòng. Bàn tay mềm mại của người con gái nắm lấy bàn tay rộng lớn của hắn làm cõi lòng hắn ầm ầm tan chảy.

“Phí Dạ, anh giúp tôi được không? Tôi muốn đến công ty, tôi còn có chuyện phải làm.” Mạch Khê gắt gao nắm tay hắn, bàn tay mềm mại bị sự thô ráp kia làm đau.

Ánh mắt Phí Dạ nổi lên ưu tư, ngữ khí vô cùng trầm thấp, ôn nhu: “Cô không ăn cơm thì ra ngoài cũng không có sức mà tham gia biểu diễn.”

Đối với chuyện của nàng, hắn cũng đã hỏi thăm rất rõ ràng, tỉ mỉ.

Mạch Khê liều mạng lắc đầu “Phí Dạ! Buổi biểu diễn của Phỉ Tỳ Mạn đối với tôi mà nói là cực kỳ quan trọng. Xin anh nói với dưỡng phụ, tôi biết tôi sai rồi. Hết thảy đều là tôi sai, xin ông ấy thả tôi ra. Từ nay về sau tôi cam đoan sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không làm trái ý ông ấy nữa.”

Giọng nói của nàng vừa vội vàng lại nghẹn ngào, khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ kích động cũng dần chảy ra vài giọt mồ hôi. Có thể thấy được thân thể nàng dần suy yếu rồi.

“Làm được gì đây!”

Phí Dạ thở dài một tiếng, ngón tay thô không khống chế được vuốt lên khuôn mặt nàng, lực đạo mềm nhẹ, thay nàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán “Cô cứ thế này làm sao tôi yên tâm được!”

“Phí Dạ!”

Mạch Khê còn nhỏ, đương nhiên không hiểu được ý tứ hàm chứa trong lời nói ấy. Trong đôi mắt âm trầm của hắn hiện rõ hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Ánh mắt Mạch Khê đong đầy nỗi thống khổ “Ngay cả anh cũng không giúp tôi được sao?”

Đáy lòng Phí Dạ bị ánh mắt ấy của nàng làm cho rung động, như bị một cỗ tử khí hung hăng đâm thấu tâm can. Thật lâu, hắn như là hạ quyết tâm, bàn tay to khẽ nâng lên sửa sang lại mái tóc hỗn độn của nàng.

“Cô yên tâm, tôi sẽ giúp cô!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê đột nhiên trở nên sáng ngời tựa như hoa quỳnh nở rộ trong đêm, hai má lúm đồng tiền ẩn hiện đẹp không sao tả nổi, khiến người đàn ông trước mặt nhìn thấy mà hoảng hốt.

“Cám ơn anh, Phí Dạ!”

— hoa lệ lệ phân cách tuyến —

“Lôi tiên sinh, thân mình Mạch Khê tiểu thư thực sự suy yếu, nếu cô ấy còn tiếp tục ăn uống không tiêu.” Trong thư phòng của Lôi Dận, Phí Dạ nhìn người đàn ông đang đứng lặng trước cửa sổ sát đất, trầm thấp cất lời.

Thanh âm của hắn hạ thấp đến mức tối đa, mãi sau tiếng Lôi Dận lạnh băng mới cất lên tựa như chiếc roi da quật xuống…

“Cậu vào xem cô ấy thế nào!”

“Vâng!” Phí Dạ không chút nào che giấu hành vi của mình.

“Cậu hẳn là rõ mệnh lệnh của tôi?” Ngữ khí của Lôi Dận không thấy chút hờn giận.

“Rõ ràng!” Phí Dạ lại lần nữa trả lời.

Lôi Dận lạnh lùng xoay người, đôi mắt dần như đóng băng lại, khóe môi rầm rĩ cũng hơi hơi cong lên. Phí Dạ cứ hiển nhiên trả lời thực vượt quá dự kiến của hắn.

“Lôi tiên sinh, tôi cam tâm nhận sự trừng phạt của ngài, nhưng mà…”

Phí Dạ nhìn về phía hắn, ánh mắt mang vẻ kiên định. “Mạch Khê tiểu thư mới mười tám tuổi, kể cả tâm lý lẫn thân thể đều không thể tiếp nhận được sự áp lực này. Cô ấy hẳn là cũng biết mình sai lầm rồi.”

Lôi Dận hừ lạnh “Cô ấy nhanh chóng nhận sai như vậy là chính bởi vì muốn tham gia buổi biểu diễn.”

“Buổi biểu diễn này đối với cô ấy rất quan trọng.”

Phí Dạ trầm giọng nói: “Mạch Khê tiểu thư thực sự chỉ muốn làm một chuyện. Đơn giản đó là cô ấy muốn tại buổi biểu diễn cho mình hy vọng được mọi người công nhận, là muốn chứng minh giá trị bản thân. Lôi tiên sinh, Mạch Khê tiểu thư từ lúc vào công ty đã có rất nhiều cố gắng. Ngài tối thiểu cũng phải thấy được, cô ấy thật sự rất thích âm nhạc, cũng rất là vui vẻ.”

“Vui vẻ?”

Lôi Dận như là nghe được một chuyện thật buồn cười. “Dường như sự vui vẻ là một thứ xa xỉ. Vì vậy, khái niệm cũng có thể du di được, đôi lúc, vui vẻ trở nên như một thứ đồ giá rẻ!”

Phí Dạ nghe vậy sau cũng hiểu rõ, nhìn thoáng qua Lôi Dận một lúc rồi trầm giọng nói: “Lôi tiên sinh, bảo vệ một người không nhất thiết phải dùng một loại phương thức. Trừng phạt một người cũng không chỉ có riêng phương thức này. Tôi sẽ phái người bảo vệ Mạch Khê tiểu thư 24 giờ, xin Lôi tiên sinh yên tâm.”

Lôi Dận nhìn chằm chằm Phí Dạ, ánh mắt cũng có đôi phần phức tạp, nói không lên lời. Ánh mắt hắn nghiêm trọng như là rất áp lực, lúc sau mới thản nhiên hỏi: “Cô ấy thế nào rồi?”

“Rất suy yếu!” Phí Dạ báo cáo chi tiết “Lôi tiên sinh, đối với ngài đây có thể là phương thức bình thường, nhưng đối với Mạch Khê tiểu thư mà nói…cô ấy rất sợ hãi.”

Lôi Dận nhíu mày lại, không nói thêm gì nữa.

Phí Dạ theo ánh mắt hắn như là đọc được đôi chút ý nghĩ liền bổ sung thêm một câu: “Mạch Khê tiểu thư mấy ngày này chưa ăn cơm, nếu cứ như vậy thì thân thể chắc chắn sẽ suy sụp.”

“Mấy ngày chưa ăn cơm?” Đôi mắt Lôi Dận đột nhiên co rút, như là có chút đau lòng. Ngay sau đó, hắn sải bước đi đến bên bàn, ấn điện thoại…

“Hàn Á, lập tức đến thư phòng!”

Chẳng mấy chốc, quản gia Hàn Á đã bước nhanh vào thư phòng, hạ thấp người “Lôi tiên sinh có gì phân phó?”

“Mạch Khê vẫn chưa ăn cơm?” Thanh âm Lôi Dận lại băng lãnh như cũ.

Trên mặt quản gia Hàn Á lộ vẻ lo lắng liền vội vàng nói: “Đúng vậy! Lôi tiên sinh, Mạch Khê tiểu thư mấy ngày nay không ăn cơm. Tôi đã phân phó nhà bếp làm những món cô ấy thích nhất nhưng tiểu thư vẫn ăn không vào. Quả thực, tôi sợ tiểu thư mắc chứng kén ăn.”

“Tại sao không báo cho tôi biết?” Ngữ điệu của Lôi Dận vút lên, nhưng vẫn không quá nồng đậm vẻ tức giận.

“Điều này…” Hàn Á chần chờ, mất tự nhiên nói: “Lôi tiên sinh không trở về tòa thành, hơn nữa ngài ra lệnh…”

“Được rồi, ông lui ra đi!” Lôi Dận phiền lòng vung tay lên.

Quản gia Hàn Á dừng một chút, giọng nói có vẻ cẩn thận “Lôi tiên sinh, xin ngài thả Mạch Khê tiểu thư đi!”

“Lui ra!” Lôi Dận lại lần nữa giương giọng lạnh như băng.

Hàn Á đành phải bất đắc dĩ rời đi.

Trong thư phòng lại trở về vẻ yên tĩnh, nhưng vẫn còn mang không khí căng thẳng, nguy hiểm.

Lôi Dận theo bản năng thong thả sải bước chân anh tuấn, đi đi lại lại trong phòng. Ánh mắt hắn hơi nhíu lại, lấy một điếu xì gà định châm lại ném lại trên bàn, ngữ khí lạnh lùng: “Nha đầu chết tiệt! Thế nào lại học được thói hư tuyệt thực!”

Phí Dạ chăm chú theo dõi mắt hắn. Phí Dạ đi theo hắn nhiều năm như vậy, ngoại trừ tình huống năm đó ra thì đây là lần đàu tiên thấy hắn không khống chế được cảm xúc như vậy!

Mãi lâu sau, hắn hơi nhíu mi tâm, có chút suy tư, lại nâng mắt nhìn về phía Lôi Dận, ngữ khí thực bình tĩnh, mang theo một phần kiên quyết. “Lôi tiên sinh, chẳng lẽ ngài thật sự muốn nhìn Mạch Khê tiểu thư đi vào vết xe đổ của Bạc Tuyết tiểu thư sao?”

Một câu nói ra làm thân hình của Lôi Dận đột nhiên run lên, hắn quay đầu nhìn về phía Phí Dạ, ánh mắt lộ ra hàn ý cũng sắc nhọn như tên bắn ra vậy.

Phí Dạ không tiếp tục nói nữa, trên mặt không hề có vẻ hổ thẹn, chỉ lẳng lặng nhìn và chờ đợi…

Lôi Dận nhìn hắn hồi lâu, bàn tay đã nhanh nắm lại thành quyền. Cả hai người không nói chuyện làm cho bầu không khí như ngưng đọng lại.

Lúc lâu sau… “Oành”… Cùng với tiếng cửa thư phòng ầm ầm đóng lại là thân ảnh Lôi Dận sải bước ra ngoài.

Bên trong thư phòng, Phí Dạ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

— hoa lệ lệ phân cách tuyến —

Trong lồng sắt vàng, Mạch Khê nhìn qua tựa như người cõi tiên, hơn nữa, nàng mặc chiếc váy ngủ trắng nằm cuộn mình ở một góc lại càng thêm vẻ u buồn.

Đây là cảnh đầu tiên Lôi Dận nhìn thấy khi bước vào phòng. Trong nháy mắt, lục mâu hiện lên vẻ đau lòng.

Chiếc lồng sắt được mở ra, vài tên vệ sĩ cũng ngay lập tức canh giữ ở ngoài cửa phòng.

Lôi Dận đi vào bên trong lồng, đứng trước mặt Mạch Khê một lúc lâu, sau nửa ngồi xổm xuống. Đôi mắt u lạnh của hắn không hề chớp, nhìn chằm chằm đôi mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ngay cả cái cằm đầy cũng đều lộ ra vẻ ôn nhu mà vô lực.

Nàng hiển nhiên bị vây trong sự hoảng hốt, lúc ngủ mà cũng cuộn tròn mình lại. Đây hẳn là phản ứng bản năng của con người khi chịu cảnh đói khát.

Lôi Dận nâng ngón tay vuốt ve cái cằm nhỏ của nàng thì từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm hắn đột nhiên nhíu mi lại. Ngay sau đó, bàn tay to chuyển hướng kéo cả thân mình nhỏ nhắn của nàng ôm trọn vào lòng.

Toàn bộ thân mình Mạch Khê dựa vào người hắn, dường như toàn bộ sức lực đều bị rút cạn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng chôn trong lòng hắn, mái tóc quăn mềm mại che khuất đi bờ vai mảnh khảnh. Hai gò má nàng được ngọn đèn chiếu sáng nhưng vẫn có vẻ quá mức nhợt nhạt. Nàng nhắm mắt ngủ, hàng lông mi cong dài cụp xuống làm nàng càng thêm phần điềm đạm, đáng yêu. Mạch Khê như là vô cùng mệt mỏi, tựa con búp bê vải không mang vẻ tức giận, theo bản năng mà nhẹ nhàng tựa vào lòng người đàn ông.

Hai gò má anh tuấn của Lôi Dận vốn dĩ vẫn mang vẻ lạnh băng nhưng trong chớp mắt lại xuất hiện vẻ nhu hòa như nước. Hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt nàng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài. Ánh mắt cũng chạy dọc theo khuôn mặt thanh tú của nàng, rồi chậm rãi nhìn đến những ngón tay mảnh khảnh của nàng thì con ngươi co rụt lại, vẻ căng thẳng…

Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng có vài vết tích cọ xát, thậm chí còn có mấy vết máu đã khô. Đây chắc chắn là hậu quả của việc dùng sức đập cửa lồng.

Lôi Dận vẫn ôm nàng trong lòng, nỗi đau đớn chưa bao giờ có nay đã từ từ, từ từ lan ra toàn thân.

“Lôi tiên sinh, chẳng lẽ ngài thật sự muốn nhìn Mạch khê tiểu thư dẫm vào vết xe đổ của Bạc Tuyết tiểu thư sao?”

Lời nói của Phí Dạ ban nãy đột nhiên lại vang lên trong óc hắn, va chạm mạnh mẽ vào sâu trong tim hắn. Ngay sau đó, mi tâm Lôi Dận nhíu chặt lại, cầm bàn tay nàng lên mà nhẹ nhàng vuốt ve.

Bàn tay của nàng thực mềm mại, mịn màng. Trong lòng hắn lại nổi lên một chút bất an…như thế này, thật giống người con gái kia. Lôi Dận lại một lần nữa nhìn về người con gái trong lòng thì đôi mắt hắn thực căng thẳng. Ngay cả sự yếu ớt như vậy cũng giống nhau đến thế!

Cảm nhận được sự ấm áp trong lòng người đàn ông, Mạch Khê ‘ưm’ một tiếng, rốt cục cũng mở mắt. Đôi mắt sáng trong như ngọc của nàng hơi chuyển động một chút, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông trước mắt, yên lặng mà nhìn hắn.

“Dưỡng phụ!” Mạch Khê theo bản năng mở miệng, đôi mắt to tròn, mỹ lệ thản nhiên có chút gợn sóng…

18 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P3.C12

    • mình để ý là, dù bắt nguồn từ ý muốn “trả thù”, nhưng tất cả những gì anh Lôi làm từ đầu đến giờ là đều vì Mạch Khê hết (+ thêm tí ghen tị =))), kể cả ngược nữa thì ảnh cũng vì an toàn của chị í :”)

      Bây giờ anh Lôi chưa biết sến chứ sau này thì sến súa vô bờ a :”)

    • mình mới đọc rồi, hay lắm bạn ah, mình nghĩ bạn nào muốn bik Dận ca lúc sau thay đổi thế nào thì nên đọc giới thiệu truyện này đi, sẽ ko cảm thấy hối tiếc đâu, kaka ^^

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s