Tổng tài tội ác tày trời – P3.C13

Chương 13: Ôn nhu hay tàn nhẫn

Edit: jins

Beta: Ngựa Rùa Bò

Nàng nhìn nhầm rồi, hay vẫn là nàng đang nằm mơ? Nếu không vì sao người đàn ông này lại ôm nàng ấm áp đến thế? Ngay cả ánh mắt hắn cũng không băng lãnh như mọi ngày. Có lẽ đây chỉ là một người giống dưỡng phụ thôi! Nhất định như thế!

Cái chớp mắt nhu hòa của người đàn ông này làm lòng nàng nhanh chóng rung động.

Tiếng nói mềm mại, vô lực của Mạch Khê tựa như dòng nước suối ngọt ngào, thơm tho chảy vào tận đáy lòng Lôi Dận. Hắn không khống chế nổi liền cúi đầu xuống tìm kiếm cánh môi như hoa của nàng. Đôi môi con gái mềm mại thần kỳ, ngọt ngào như mật hoa. Nàng tự nhiên không cự tuyệt hắn, hơn nữa một chút phòng vệ cũng không có.

Lôi Dận tiến vào khoang miệng của nàng, cùng lưỡi của nàng dây dưa một chỗ, mạnh mẽ, say đắm hôn đôi môi nàng.

Mạch Khê giật mình tưởng như đi vào giấc mộng, hai mắt từ từ nhắm lại, nhẹ nhàng mà đáp lại nụ hôn của hắn. Điều này càng làm hắn thêm điên cuồng, tựa như dã thú cắn mút cánh môi nàng.

Người con gái trong lòng thực mềm mại khiến Lôi Dận dần như lạc lối. Bàn tay thô, to của hắn tiến vào váy nàng, thuần thục nắm lấy bầu ngực tròn trịa của nàng. Không biết từ khi nào hắn phát hiện mình có chút mê luyến thân thể nàng. Nụ hoa ngọt ngào theo sự phản ứng của cơ thể, ngượng ngùng mà dựng thẳng lên trong lòng bàn tay hắn. Cảm giác mềm mại, mơn mởn như vậy làm cho hắn nhiệt huyết sôi trào như một thiếu niên còn ngây ngô.

Mạch Khê ‘ưm’ một tiếng rồi lại lần nữa mở mắt, đột nhiên tỉnh hẳn.

Bàn tay ấm nóng xâm nhập trước ngữ làm thân thể nàng run sợ, vô lực phát ra tiếng nói cũng theo đó mà run rẩy: “Không muốn…dưỡng phụ…không cần như vậy!”

“Không cần sao?”

Lôi Dận áp sát lỗ tai của nàng, hôn lên vành tai tinh xảo ấy “Nhưng mà tôi đã muốn rồi, không kịp nữa!” Hắn than nhẹ.

Hắn nhấc nàng ngồi thẳng dậy, xốc váy của nàng lên. Xương quai xanh của nàng rất tròn, rất đẹp.

Hắn chặn giữa hai chân nàng, vẻ đầy phong tình hàm trụ lấy bầu ngực.

“Không cần…”

Mạch Khê hét chói tai, dồn hết sức lực đẩy người đàn ông ra. Đôi mắt đẹp lộ ra vẻ kinh hãi, khiếp đảm nhìn Lôi Dận, ánh mắt đó trong chớp nháy đã biến thành vẻ cầu xin…

“Dưỡng phụ, xin ông đừng đối với tôi như vậy! Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, xin ông thả tôi ra ngoài đi.”

Sự cầu xin khẩn thiết của nàng cùng thân thể run rẩy, toàn thân phát ra điểm dè chừng ấy hoàn toàn đánh tan sự dung túng cùng nhu hòa trong mắt Lôi Dận. Đột nhiên hắn lại khôi phục vẻ lạnh lùng, đôi mắt u lãnh mà cao ngạo. “Tôi thực hoài nghi chính mình biến thành ma quỷ. Vì sao mỗi lần em nhìn thấy tôi đều kinh hoàng như vậy?”

Thân mình Mạch Khê cuộn tròn lại. Nàng thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng lại đến lạnh lẽo, sự mê ly, lưu luyến kia mới chớp mắt đã biến mất. Đúng vậy! Vừa rồi chính là nàng nằm mơ. Dưỡng phụ luôn hận nàng nàng, sao có thể có được sự ôn nhu đó.

“Dưỡng phụ!”

Nàng liều mạng nhịn xuống ý nghĩ muốn chạy trốn, thật cẩn thận tiến lên, vô lực khẩn cầu nói: “Tôi, tôi thật sự không thể mất đi cơ hội lên sân khấu lần này, cầu xin ông thả rôi ra ngoài đi!”

Lôi Dận nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn rưng rưng lệ của nàng. Lời cầu xin của nàng, sự sợ hãi của nàng, sự ôn nhu của nàng, hết thảy, hết thảy thu vào mắt hắn. Trong đầu lại một lần nữa bày ra một màn, người con gái kia cũng từng vô lực khẩn cầu, van xin. Thanh âm ấy như đập mạnh vào ngực hắn…

“Dận…van cầu anh buông tha em đi!”

“Bạc Tuyết, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh không tốt sao? Anh chỉ nghĩ muốn yêu em!”

Lần lượt thay đổi cảnh tượng qua lại như là đánh loạn trong đầu óc hắn. Đôi mắt Lôi Dận càng trở nên u lãnh. Hắn nâng tay ôm lấy thân mình Mạch Khê, ngón tay như là đang quyến luyến mà nhẹ vuốt mái tóc dài của nàng…

“Ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, thế nào cũng đừng rời đi!”

Hương thơm nam tính gắt gao bao vây lấy Mạch Khê. Nàng nép trong lòng hắn, nhẹ giọng cầu xin: “Tôi, tôi sẽ không rời đi nữa. Nhưng mà tôi muốn ca hát!”

“Thế này mới ngoan!”

Lôi Dận nghe vậy dường như rất thỏa mãn. Đôi môi hắn dừng lại trên cái trán trơn bóng của nàng, như là in lại dấu vết của riêng hắn, sau mới trầm thấp mở miệng: “Chỉ cần em thích, tôi đều thỏa mãn, chỉ cần…ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi!”

Mạch Khê hít thở dồn dập, thân mình trừ bỏ run rẩy thì vẫn chỉ là run rẩy.

“Em sợ tôi?” Lôi Dận nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn mình.

Mạch Khê theo ánh mắt hắn nhìn ra cảm xúc mãnh liệt cùng ý muốn chiếm hữu như dã thú muốn độc chiếm gì đó. Nàng đột nhiên kêu to thất thanh, dùng hết lực đứng dậy, chạy ra hướng cửa lồng đang rộng mở…

Nàng sợ hãi! Thật sự sợ hãi!

Ngay sau đó, người đàn ông đứng dậy, bàn tay duỗi ra kéo lấy tóc Mạch Khê hung hăng lôi lại…

“A…” Mạch Khê bị một trận đau đớn, nước mắt theo hốc mắt vô lực chảy ra.

“Vừa mới đây không phải đã đáp ứng tôi sao? Vì cái gì còn muốn trốn?” Lôi Dận theo phía sau đem nàng đặt áp ở lồng, ngón tay xoa hai gò má của nàng.

“Buông ra!”

Mạch Khê ngoảnh mặt đi. Nàng cảm thấy dưỡng phụ hôm này rất kỳ lạ. Kiểu ôn nhu này cũng là nàng chưa bảo giờ gặp qua. Đến giờ, tàn nhẫn lại càng thêm tàn nhẫn, thậm chí lời nói còn mập mờ không rõ, có đôi chút tà mị.

Sự phản kháng của nàng không làm Lôi Dận bực tức, mà chỉ càng kích thích bản tính muốn chinh phục và chiếm hữu của hắn. Ngón tay hắn thành thục hạ xuống cởi váy của nàng ra, không cần tốn nhiều sức, mà rất nhanh đã đem xiêm y của nàng lột sạch.

Hiện tại Mạch Khê đứng trước mặt hắn, khung xương mảnh khảnh, bầu ngực tinh tế, vòng eo cùng toàn bộ đường con cơ thể thật hoàn mỹ, diễm lệ. Người con gái trước mặt đây chỉ có thể dùng một hình dung để miêu tả…đây là con dê trắng nhỏ xinh.

Nàng chưa bao giờ lộ ra thân thể như trong hoàn cảnh thế này. Làn da bởi vì nhục nhã và xấu hổ chậm rãi phiếm hồng, nàng ôm ngực ngồi xổm xuống.

“Dưỡng phụ không cần như vậy. Thả tôi ra khỏi lồng sắt đi. ở đây lạnh lẽo đến thấu xương, về đêm toàn là ma quỷ…” Nàng trở nên suy yếu, vô lực.

Lôi Dận không nói được một lời, kéo nàng gắt gao ôm lấy, đem thân thể mềm mại của nàng dựa ép sát vào hắn, để hắn được cảm thụ trọn vẹn con người nàng.

Mạch Khê giãy dụa không ngừng nhưng hắn vẫn coi như không có gì, giữ chặt đầu nàng, thô bạo hôn xuống canh môi hồng nhuận…lại một đường đi xuống theo xương quai xanh hôn đến ngực nàng. Thân thể cao lớn của hắn gắt gao áp chặt nàng vào lồng sắt.

Trong mũi Mạch Khê tràn ngập hương thơm cùng hơi thở nam tính nhưng có phần lỗ mãng của hắn. Dưới thân truyền đến độ lạnh lẽo. Đối với sự công kích của Lôi Dận, ngay cả giãy dụa thôi cũng khiến nàng mất dần đi khí lực, cả người xụi lơ nép trong lòng hắn.

Thân mình tinh tế, suy yếu của Mạch Khê bị cánh tay tráng kiện của người đàn ông ôm chặt. Hắn khuông hề uổng phí chút sức lực, mở ra hai chân nàng. Mạch Khê vô lực có chút từ chối, nhưng lồng ngực thì đang kịch liệt phập phồng.

Thân thể Mạch Khê đẹp đẽ, tinh tế, dưới vầng sáng mông lung của ánh đèn, vẻ đẹp ấy lại càng mỹ miều gấp bội. Hình ảnh ấy chiếu vào mắt Lôi Dận tựa như mỹ vị, khiến ánh mắt hắn càng thâm thúy, ám trầm, dường như làm hắn đang mất dần lý trí. Hắn nâng ngón tay lên, như là chiếu cố mà nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc da thịt nàng, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn.

Mạch Khê dù sao cũng chỉ là cô bé ngây ngô, sao có thể chống lại sự ‘tra tấn’ của cao thủ tình trường như Lôi Dận. Nàng nhợt nhạt, nức nở, thân mình mẫn cảm lại dần phản bội lý trí của nàng, run rẩy mà hùa theo ý đùa của hắn.

“Khê nhi, hương vị của em ngày càng ngọt ngào.”

Lôi Dận kề môi bên đôi môi run rẩy của nàng, rồi hôn thật sâu, cắn cắn cánh hoa xinh đẹp ấy.

Hơi thở Mạch Khê hơi gấp gáp. Nàng hơi quay đầu né tránh lại làm cho hắn nhân cơ hội cắn cắn cần cỏ trắng mịn, nõn nà của nàng. Cảm giác truyền đến tựa như luồng điện khiến toàn thân nàng run lên. Bàn tay hắn thành thục chu du trên từng tấc da thịt nàng, dần hủy diệt đi chút lý trí nàng.

“Ưm…”

Cảm giác có vẻ xa lạ nhưng lại quen thuộc làm bàn tay nhỏ bé của Mạch Khê không tự chủ đươc mà nắm chặt lấy cánh tay tráng kiện của Lôi Dận.

Động tác của Lôi Dận càng ngày càng mãnh liệt rốt cục khiến Mạch Khê run rẩy thét lên một tiếng, vô lực mà dựa đầu vào vòm ngực rộng lớn của hắn.

“Dễ dàng như vậy đã thỏa mãn?”

Đôi môi Lôi Dận hơi hơi nhếch lên, mang theo hàm ý trêu tức. Hắn nâng khuôn mặt nàng lên, thấy sắc mặt nàng vì ngượng ngùng mà trở nên hồng nhuận, xinh đẹp vô cùng. Ngay khắc đó, đôi mắt âm trầm đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

“Biểu tình cũng thật giống nhau…”

Mạch Khê bất chợt hoảng hốt. Nàng rõ ràng có thể cảm giác được sự thay đổi của hắn, nhất là vật đàn ông để trên thân mình nàng đột nhiên cứng ngắc. Nàng ngay lập tức có phản ứng cùng sợ hãi, dùng hết sức đánh vào ngực hắn.

“Đúng là một người…”

Lôi Dận duỗi bàn tay to ra kiềm trụ hai cổ tay nàng, bàn tay kia thì bắt đầu quá trình xâm nhập lần hai, thậm chí là lần thứ ba.

“Không cần…”

Mạch Khê cảm thấy thật tức thở, toàn bột thân mình tựa như bị một lực lớn chèn ép, nhưng lại thật hưng phấn. Toàn thân nàng run rẩy, mỗi tấc da thịt đều như được phủ một lớp phấn hồng hào, sáng bóng.

“Ở trước mặt đàn ông em cũng đều như vậy sao?” Đôi mắt Lôi Dận lướt qua một tia lạnh lùng, ngón tay tham nhập lại càng nhanh hơn.

“Không cần, buông ra!” Một chân Mạch Khê thoát khỏi áp chế của Lôi Dận, giơ lên cao khong ngừng đá vào không trung, bày ra một tư thế vô cùng tuyệt mỹ. Xúc cảm mãnh liệt cùng mâu thuẫn chi phối toàn bộ thân thể nàng.

Bộ dáng ôn nhu của nàng đã sớm khiến đàn ông tràn ngập dục niệm nguyên thủy nhất, bỗng nhiên hắn rút ngón tay ra, kéo nàng về phía mình.

Bởi vì hắn rút ngón tay ra khiến cảm giác cao trào của nàng trở về hư không, khó chịu. Dục vọng tăng lên tựa như có trăm ngàn con kiến đang gặm nhấm lý trí của nàng.

“Ưm…” Mạch Khê khổ sở.

“Muốn sao?”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phong tình, quyến rũ của nàng, hạ thân Lôi Dận phát trướng đau. Hắn cúi người nâng khuôn mặt nàng lên, ép hỏi: “Có nghĩ muốn tôi không?”

Cả người Mạch Khê như bị châm hỏa. Nghe được câu hỏi của Lôi Dận, thân thể hắn lại kịch liệt đụng chạm vào người nàng, làm trong cơ thể Mạch Khê không ngừng dâng lên từng đợt lửa nóng bỏng.

“Không!” Nàng ra sức lắc đầu cự tuyệt Lôi Dận, nhưng càng kháng cự, cơn sóng tình càng mãnh liệt dâng lên.

“Mạnh miệng! Đáng tiếc thân mình em rõ ràng là đang muốn tôi!”

Nụ cười của Lôi Dận lạnh băng, đôi mắt xanh lóe ra vài phần mê muội, lại có vẻ tàn nhẫn ma quỷ. Giọng nói của hắn trầm thấp mang theo tất cả ý châm chọc, phong tình.

“Đừng nói nữa!”

Mạch Khê quay đầu nức nở. Nàng hận chính mình đã khuất phục, chỉ có thể vô lực để mặc cho dưỡng phụ châm ngòi dục vọng trên thân thể mình.

“Nhìn tôi!”

Đôi mắt Lôi Dận khép hờ, hẹp dài lại sắc nhọn tựa mắt chim ưng, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm nàng. Hắn mạnh mẽ kéo bàn tay nàng một đường cởi ra quần lót của hắn, mở ra vật đàn ông cương nghị sớm đã sưng to như cự thú.

Mạch Khê sợ tới mức đáy lòng nổi lên sợ hãi kịch liệt, vừa vặn vẹo một chút, thân thể đã có phản ứng.

Lôi Dận lạnh lùng cười, đem thân mình đang né tránh của nàng va chạm càng ngày càng nhanh.

Hòa với thanh âm, thân thể Mạch Khê không ngừng nâng lên, hai chân cũng lắc lư như muốn khép lại mà nam nhân kia không nề hà, căn bản sẽ không buông tha nàng.

“Dưỡng phụ…”

Thân thể Mạch Khê khó chịu muốn nâng lên lại nhanh chóng bị thân thể kia ép xuống, một màn kịch liệt làm hô hấp của nàng cũng trở nên nóng bỏng.

Bộ dáng của nàng kích thích mãnh liệt Lôi Dận, hắn không chờ được, tự nâng thân thể của nàng lên, đột nhiên dùng sức động thân…

“A —“

Thân thể Mạch Khê đau muốn thở ra thành tiếng ngay lập tức bị Lôi Dận cúi đầu hôn xuống làm nàng như bị một lực nào đó nâng lên cao vút, quên đi mọi va chạm.

Đau đớn lập tức lan tràn cùng khoái hoạt khôn tả làm nam nhân quá mức mạnh mẽ đem hạ thân của hắn tiến sâu không còn một khe hở.

“A…”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê thống khổ mà nhăn lại. Động tác càng ngày càng mãnh liệt của nam nhân làm thanh âm va chạm cất lên, nàng thừa nhận so với lúc trước đã ngày càng sâu hơn.

Tiếng động kích thích như vậy làm vật đàn ông trong cơ thể nàng càng lớn thêm, hắn điên cuồng ở trong cơ thể nàng chuyển động.

“Khê nhi của ta có thích không?”

Lôi Dận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, cúi đầu cười, cắn nhẹ vành ta nàng thì thầm.

“Ân, dưỡng phụ, ta…”

Thân thể tinh tế của Mạch Khê theo hắn mà đong đưa, động tác của nam nhân lúc này nhẹ nhàng ôn nhu chậm rãi đem lại cho nàng cảm giác thực thoải mái, không giống với cuồng bạo kịch liệt như vừa rồi.

“Không được nói ân.” Lôi Dận nói xong, thắt lưng bất thình lình cử động nhanh hơn.

“A~ Thích!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê lập tức đỏ thâm, thanh âm của nàng làm động tác của nam nhân trong cơ thể lại một lần mạnh mẽ tiến đến, nàng cảm thấy chính mình như đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, phiêu du như đi lạc.

“Ngoan lắm!”

Khóe môi Lôi Dận gợi lên độ cong lạnh như băng, “Khê nhi, cái miệng nhỏ nhắn kêu càng dâm, sẽ càng làm nam nhân hung hăng muốn chiếm lấy!”

Mạch Khê căn bản không nghĩ tới dưỡng phụ sẽ nói ra loại lời này, nhưng đôi mắt của hắn vốn dĩ vẫn lạnh băng, khuôn mặt anh tuấn vốn dĩ vẫn đẹp như một vị thần, lời  nói này không thể làm bẩn thần thái của hắn.

Khuôn mặt của nàng đỏ bừng, “Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe.”

“Đứa nhỏ đáng yêu…”

Lôi Dận cúi đầu, nụ cười như hàm chứa một tia sủng nịch phức tạp, nắm lấy tay nàng, thật sâu chiếm đi thanh thuần của nàng.

Trong không khí ngập tràn hơi thở rét lạnh của ai đó…

Thật lâu sau, cùng với tiếng gầm  như dã thú của nam nhân, cùng tiếng khóc nức nở, tiếng thở gấp của nữ nhâm, hắn reo rắc ‘hạt mầm’ ấm nóng vào sâu trong cơ thể nàng.

Mạch Khê xụi lơ trên mặt đất, hai chân rõ ràng vẫn còn run run. Thân thể mềm mại, trắng nõn không chút che đậy. Lôi Dận ôm lấy nàng ngồi trên đùi mình. Mái tóc dài của nàng nhẹ xõa, vài sợi tóc dán trên khuôn mặt, ánh mắt thì mê ly, quyến rũ đến động lòng người.

Tương phản với vẻ hỗ độn của nàng, Lôi Dận lại quần áo tương đối chỉnh tề. Một thân âu phục màu đen sa hoa, bề ngoài anh tuấn cương nghị hoàn toàn nói lên quyền up cao cao tại thượng, vương giả của hắn. Không ai có thể nghĩ nam nhân như vậy vừa mới như thú vật, đem cơ thể con gái ‘ăn mòn’, còn tra tấn cô đến chết đi sống lại, bây giờ lại đem cô gái trần truồng ôm vào trong lồng ngực.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, đôi mắt Lôi Dận mới tỏa ra một chút ý thức. Nàng đã nhiều ngày chưa ăn cơm. Hiển nhiên đối với cường lực cùng xâm chiếm của hắn, nàng không thể tiếp nhận được, khuôn mặt kia đã thấm đầy mồ hôi…

“Buổi biểu diễn khi nào thì diễn ra?” Ngữ khí trầm thấp vẫn còn mang chút nóng bỏng của trận kích tình.

Mạch Khê nâng mắt nhìn hắn, vô lực mà nói một câu: “Mười giờ sáng ngày kia!”

Lôi Dận không nói nữa ôm lấy nàng, lại thay nàng mặc quần lót, cầm váy ngủ cẩn thận mặc lại cho nàng.

Toàn bộ quá trình, Mạch Khê đều đem ánh mắt nghi hoặc, khiếp sợ nhìn hắn. Dưỡng phụ của nàng là người đàn ông cao cao tại thượng, hôm nay lại thay một người con gái làm việc này.

Đang nghĩ tới đó, Lôi Dận đứng lên, vỗ vỗ hai gò má của nàng, mệnh lệnh: “Mặc lại quần cho tôi!”

Mạch Khê cúi đầu, hạ thân nam nhân bỗng nhiên đập vào mắt nàng, khóa quần hắn mở rộng, vật kiêu ngạo kiêu như con cự long uốn lượn.

Nàng vội vàng di chuyển tầm mắt, giống như đã nhìn thứ gì không nên nhìn, hai gò má của nàng ửng hồng.

Namnhân đè xuống bả vai của nàng, bắt Mạch Khê quỳ xuống, nâng cằm của nàng lên, làm tầm mắt của nàng đối diện với cự long của hắn.

“Nhìn một cái mà đã đỏ mặt thẹn thùng như vậy, vừa rồi là ai lớn tiếng kêu lên như dâm phụ vậy?”

Đầu Mạch Khê bị bắt cố định, sắc mặt có điểm tái nhợt, càng thêm xấu hổ, tầm mắt muốn trốn lại không dám cử động.

Trải qua nhiều chuyện, nàng rất hiểu dưỡng phụ, nàng thật sự sợ tại chỗ này hắn lại một lần nữa tiến tới.

Namnhân như nhìn thấu nỗi lo lắng của nàng, hơi buông nàng ra, đối với sự kiềm chế của nàng thì lãnh đạm nói: “Em yên tâm, tôi cũng không nghĩ nhanh như vậy đùa chết em! Sửa sang tốt lại cho tôi!”

Mạch Khê mặt đỏ tai hồng, kiên trì cố hết sức tiến đến nhưng là tay nàng không dám chạm đến vật kia, ánh mắt căn bản còn không dám nhìn thẳng nơi đó, không biết đến bao lâu sau, Mạch Khê người đầy mồ hôi.

“Em cứ thong thả, tôi sẵn sàng cho em thưởng thức miễn phí.” Ngược lại, bộ dáng của Lôi Dận vẫn là nhàn nhã ung dung. (Ngựa: càng ngày càng thích anh rồi đấy! =]])

Mạch khê cắn môi, đành phải sợ hãi chạm vào vật kia, vừa đụng tới liền sợ hãi kêu lên một tiếng, lùi về phía sau như bị điện giật.Namnhân cúi đầu cười lớn, làm vật kia càng ngày càng trướng thêm.

Nàng cố nén nội tâm sợ hãi, ngượng ngùng cùng kháng cự lại nâng tay, nàng không khó cảm nhận được vật kia không an phận trong tay nàng mà lớn lên.

Rốt cục nàng thay hắn đưa cự thú kia vào, chỉnh chu lại một thân tây trang, hắn lập tức khôi phụ anh tuấn cương nghị nhất quán, quần âu của tổng tài cao cao tại thượng vẫn như cũ phồng lên làm người ta liếc mắt một cái liền mặt đỏ tim đập.

Ngay sau đó, Lôi Dận ôm lấy ngang lưng nàng, đi ra khỏi lồng vàng…

“Từ giờ đến hôm biểu diễn, ăn cơm thật ngon lành cho tôi!” Hắn thản nhiên nói.

Mạch khê cả kinh nhìn lên cằm hắn thật cẩn thận nói câu: “Nhưng mà tôi phải diễn tập…”

“Diễn tập cái quỷ gì?! Hôm nay không được phép rời tòa thành nửa bước, nếu không ngày mai đừng hòng đi.” Lời nói cứng rắn của Lôi Dận ra mệnh lệnh lại chứa một tia thân mật trong đó.

Mạch Khê không dám nói thêm, đành vô lực đem đầu dựa vào trong lòng hắn, tùy ý hắn ôm ra khỏi phòng.

— hoa lệ lệ phân cách tuyến —

Buổi biểu diễn toàn cầu của Phì Tỷ Mạn. Chín giờ sáng. Trong phòng trang điểm.

“Hai má chỗ này hơi tái! Còn có nơi này không cần trang điểm quá đậm!”

Thanh âm của quản lí Ron không ngừng vang lên trong phòng trang điểm. Hắn đi đến chỗ Mạch Khê, bất mãn chỉ điểm chuyên viên trang điểm một chút.

Mạch Khê lẳng lặng ngồi một chỗ, nàng nguyên bản đã xinh đẹp, hơn nữa tay nghề chuyên viên trang điểm cũng thần kỳ, làm nàng càng thêm vẻ kiêu sa.

Lúc chuyên viên trang điểm thoa phấn hai má hồng, nàng liếc mắt một cái, nhìn Ron với vẻ áy náy, “Ron, cảm ơn anh. Tôi không nghĩ anh còn có thể cho tôi tham gia buổi biểu diễn lần này.”

Ánh mắt Ron tuy rằng không hờn giận nhưng vẫn miễn cưỡng cười cười, “Mạch Khê a, theo lý thuyết thì cô mất tích vài ngày sẽ bị hủy bỏ tư cách biểu diễn. Dù sao hôm nay cô biểu diễn cũng đã vài ngày không tập, vạn nhất lúc lên sân khấu có vấn đề gì thì làm sao? Bất quá, ông chủ đã ra lệnh muốn cô tham gia nên vô luận thế nào hôm nay cũng đừng nảy sinh chuyện gì.”

37 thoughts on “Tổng tài tội ác tày trời – P3.C13

  1. ụa, vật kia là vật gì mà MK sợ dữ vậy ta ? có hình minh họa kông? cười ám muội, hắc hắc…mong cho LD sớm hết hiểu lầm với MK để cô ấy được sống an lành và cảm nhận tình yêu của anh.

  2. đúng là bạn thân chí cốt của Kinh ca trình biến thái chỉ có hơn ko kém
    bây giờ thì oai hùng sau này thì mặc tạp dề nấu cơm
    Hừ,đáng đời.”MK liếc,nói gì vậy” dạ e lỡ miệng *co giò chạy*

    • hihi đúng roi đấy ban sau này bi chị MK huấn luyện thanh thỏ . còn chị Mk trỡ thành cop ;)). bá đạo lạnh lùng vay thôi chứ sợ vợ bà cố lun

  3. hêhêhê. khoái ghê. lâu lâu vào thấy liền mấy chap mới. thật là sung sg’ wá ih mà. “tổ hợp ng` đẹp” cứ thế mà fát huy nhé. ta là ta iu mấy nàng lắm ấy. híhíhí

Com nào các tình yêu ơi!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s